Chốc lát, trong Huyết Vân vẫn là một cụm sương mù mờ mịt, không tiếng động gì, mấy tiểu quỷ chỉ cần lại gần chỗ sương mù đậm đặc nhất liền bị cắt nát, chẳng dò thám được bất cứ động tĩnh gì.
Lúc này, Vương Thiền không thể ngồi yên được nữa. Đôi bàn tay của hắn vừa bấm quyết, mấy khô lâu đầu đang lơ lửng trên bề mặt của Huyết Vân há lớn miệng, mấy chục cổ hắc quang to cỡ cái bát đồng thời phun ra, từ bốn phương tám hướng bắn thẳng đến vị trí ban đầu của Hàn Lập.
Một tiếng "bùng" khẽ chấn động.
Trong mê vụ lờ mờ có bạch quang lấp lánh, lúc hai đạo hắc bạch quang mang va chạm kịch liệt, một bức màn ánh sáng màu trắng, như có như không, xuất hiện trong mê vụ, khiến cho thiếu chủ của Quỷ Linh Môn hơi sợ hãi, nhưng liền nghĩ ngay tới việc Hàn Lập vừa vào đã dùng ngay Lân Thuẫn màu trắng đó.
Vương Thiền nhíu nhíu mày, trù trừ một lúc xong lại lẩm bẩm tự nói:
"Chứng kiến nhiều tinh phẩm pháp khí muốn tới tay như thế này, thì đành tổn thất chút tinh huyết thôi! Tránh bị tiểu tử này thi triển quỷ kế gì đó mà chạy mất."
Nói xong, Vương Thiền đột nhiên đem ngón trỏ tay phải để chỗ khóe miệng, cắn nhẹ một cái, sau đó từ lỗ thủng nặn ra một giọt máu tươi đặc quánh, nhẹ nhàng nhỏ vào trong Huyết Vân bên dưới. Tiếp theo hai tay cắm sâu vào trong Huyết Vân, tập trung tinh thần thúc động công pháp trỗi dậy.
Theo chú ngữ trong miệng Vương Thiền chầm chậm niệm ra, Huyết Vân màu đỏ tươi vốn đang bao vây Hàn Lập từ từ chuyển động, càng lúc càng nhanh, từ từ xiết chặt tại trung tâm, mà huyết quỷ lại tự động tan chảy, biến mất không còn dấu vết.
Mê vụ màu xanh đỏ theo Huyết Vân xoay nhanh, nhanh chóng bị Huyết Vân cuốn theo và sáp nhập vào trong, làm cho bên trong càng lúc càng rõ ràng, lộ ra một vòng ánh sáng màu trắng rất lớn. Vòng ánh sáng này lấy một tấm lân thuẫn màu trắng làm trung tâm, làm thành một cái chén úp ngược đậy lại.
Mà tại trung tâm dưới tấm màn ánh sáng, Hàn Lập một tay nâng một tiểu đao có tay cầm hình dáng kỳ quái, chiếu ra ánh sáng màu vàng kinh người, còn tay kia đang cầm một xấp phù lục phát ra ánh sáng lấp lánh, tư thế đang muốn tấn công. Ở bên cạnh còn lơ lửng hai quả cầu một xanh một đỏ, tiếp tục tuôn ra sương mù màu xanh đỏ dày đặc. Tất cả đều bị Vương Thiền thấy rõ mồn một.
"Ngươi…" Quỷ Linh Môn thiếu chủ thấy tình hình này, cười lạnh vài tiếng, đang muốn chế giễu vài câu.
Nhưng hắn vừa mới phun ra được một chữ, thì chỉ thấy Hàn Lập bên dưới đột ngột vung tay, tiểu đao theo đó nhẹ nhàng bay xoẹt qua, hóa thành một vệt sáng màu vàng chói mắt dài mấy trượng, bắn thẳng đến Vương Thiền. Đồng thời lúc này, xấp phù lục ở trên tay kia cũng bị ném tới, giữa không trung hiện ra rõ ràng là mười mấy đạo hỏa long, nóng cháy hừng hực, toàn bộ tấn công lại.