Tu sĩ bên người Thiếu chủ Quỷ Linh môn lĩnh mệnh đi tới chỗ ngồi Lý thị huynh đệ được ngụy trang trong pháp trận, nhưng sau đó sắc mặt chợt biến, xoay người lại xin chỉ dẫn của hắn:
"Thiếu chủ, hai vị trưởng lão nói có ba gã tu sĩ cách trận quá xa, không thể cầm chế ba người đó trong pháp trận, xin Thiếu chủ nghĩ chút biện pháp dẫn bọn họ đến gần hơn một chút mới được!"
Hắn trong mắt có chút ngạc nhiên, thầm nhíu nhíu mi.
Tình huống loại này nằm ngoài dự kiến của hắn, theo lý thuyết mà nói thì phạm vi cấm chế của Âm Hỏa đại trận tạm thời này không nhỏ, thế nhưng lại có người không ở trong đó, thật là có chút cổ quái.
Nghĩ vậy, Vương Thiền hướng về phía trước nhìn lại, quả nhiên ở ngoài phạm vi khống chế của pháp trận phát hiện có ba người.
Trong đó có một nam một nữ là tu sĩ của Yểm Nguyệt tông, đang thân thân thiết thiết riêng tư với nhau dưới một gốc đại thụ ở góc đông bắc của đại trận, có vẻ gian tình nên tránh xa mọi người. Người còn lại là một gã thanh niên áo vàng, tướng mạo bình thường đang nhàn nhạt nhìn chăm chú khắp ngọn núi, đúng là người cực kỳ cẩn thận – Hàn Lập.
"Chính là ba người đó sao?" Vương Thiền có chút đăm chiêu lẩm bẩm nói.
Trầm ngâm một chút, hắn nói khẽ với tu sĩ bên người vài câu gì đó, chỉ thấy tên thủ hạ này không ngừng gật gật đầu.
Tiếp theo, vị tu sĩ Quỷ Linh môn mặc trang phục của Yến gia đi ra vùng sương mù trên đàn đất, sau đó đứng cách trận pháp không xa, bắt đầu lớn tiếng nói:
"Tất cả khách nhân đến tham gia đại hội đều đến báo danh đi, sau khi thống kê được nhân số thì đại hội đoạt bảo mới chính thức bắt đầu…"
Tiếng nói của người này lập tức khiến cho các tu sĩ khác chú ý đến, tiếp theo không tự chủ được liền tụ họp lại hướng phụ cận của pháp trận đi đến. Cặp nam nữ đệ tử của Yểm Nguyệt tông tuy có chút không tình nguyện nhưng cũng đi đến, tiến vào phạm vi cấm chế của trận pháp.
Thấy cảnh này, khóe miệng bên dưới mặt nạ của Vương Thiền không khỏi có chút nhếch lên, nhưng khi ánh mắt chuyển đến chỗ Hàn Lập ở phía tây thì nụ cười bên miệng lập tức ngưngg trụ lại.
Bởi vì Hàn Lập trong mắt hắn thân hình hoàn toàn vẫn bất động, không có chút ý tứ nào muốn đi tới báo danh, thậm chí hai tay còn ôm vai, bộ dáng có chút hứng thú nhìn chúng tu sĩ dần dần tập trung lại một chỗ.
"Nam tử kia là đệ tử của phái nào?" Sau cả nửa ngày Vương Thiền mới lạnh lùng hỏi.
Xem trang phục thì đúng là tu sĩ của Hoàng Phong cốc." Tu sĩ Quỷ Linh môn ở bên tựa hồ đã nhận ra Thiếu chủ có chút không vui, cẩn thận trả lời. "Bảo hai vị trưởng lão động thủ đi! Vị đệ tử Hoàng Phong Cốc này thật có ý tứ, giao cho ta hoạt động chân tay một chút cũng được." Vương Thiền nhàn nhạt nói, nhưng trong mắt đã có một cổ huyết sắc ẩn ẩn lưu động, phảng phất nhè nhẹ phát tán ra mùi vị huyết tinh. "Vâng, Thiếu chủ." Vài tên Quỷ Linh vệ ở sau hắn rùng mình, cung kính đáp Xa xa nhìn lại, Hàn Lập đứng ở một bên của sơn thạch, tựa hồ đang bộ dáng mỉm cười nhìn chúng tu sĩ đến báo danh. Nếu có người tiếp cận sẽ phát giác là hắn đang mỉm cười một cách cứng ngắt đầy miễn cưỡng. Hơn nữa trên trán cũng chảy ra nhiều giọt mồ hôi. "Sao những người của Yến gia lại là tu sĩ Quỷ Linh môn!" Sau một lát quan sát, Hàn Lập như bị sét đánh phát hiện ra. Khi người của Quỷ Linh môn đóng giả làm người Yến gia xuất hiện thì Hàn Lập cũng không hề nghi ngờ gì, thậm chí sau khi nghe đối phương yêu cầu đến báo danh thì hắn cũng đã định tiến tới. Nhưng trong khoảnh khắc người ở phía sau phất tay chào đón các tu sĩ thì Hàn Lập đã giật mình phát hiện. Người của Yến gia này lại có móng tay màu xanh biếc dài gần nửa tấc, giống như đúc với móng tay của tên quái nhân tóc vàng Quỷ Linh môn ngày đó. "Hàn Lập rất kinh ngạc, lập tức giống như bị gáo nước lạnh dội vào đầu, hàn ý trong lòng tăng nhanh.