Hàn Lập hầu như đã rõ ràng sự tình xảy ra, nhìn về phía đối diện đánh giá.
Đầu tiên, hắn không thể từ dung mạo tuyệt mỹ của đối phương để xác định tuổi.
Từ làn da mềm mại bóng loáng của đối phương thì cho rằng hắn khoảng hai mươi tuổi, nhưng ánh mắt cử chỉ lại giống như ba, bốn mươi tuổi, còn mặt mày vừa ẩn ẩn toát ra vẻ khiếm nhã, vừa giống như một tên công tử khoe khoang, khoác lác.
Tuy nhiên đối phương lại có trình độ Trúc Cơ trung kỳ, liếc mắt liền có thể nhận ra. Đây cũng là nguyên nhân Hàn Lập dám lưu lại nơi này. Nếu là Trúc Cơ hậu kỳ thì hắn phải xem xét là có nên nhúng tay vào để quyết sự tình phù phiếm này hay không.
Nguyên nhân thứ hai chính là lúc hắn xuất hiện ở đây thì Đổng Huyên Nhi sau khi lạnh lùng liếc mắt, liền quay đầu lại mê luyến nhìn về phía vị nam tử diễm lệ kia. Phảng phất như hắn là một người xa lạ vậy, điều này quả thật có chút không đúng.
"Ngươi là ai? Chẳng lẽ cũng là người ái mộ cô nương này hả? Điền mỗ trước tiên cần phải nói rõ ràng rằng trừ phi vị cô nương này nguyện ý rời đi, nếu không ai cũng đừng tưởng đem vị mỹ nhân này cướp đi từ trong lòng ngực của ta." Nam tử mĩ lệ thấy tướng mạo Hàn Lập tầm thường, hơn nữa tu vi chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, trong mắt hắn không khỏi lộ ra vẻ khinh miệt, vỗ nhẹ bả vai của Đổng Huyên Nhi, bộ dáng bất cần nói.
Hàn Lập nhìn đối phương khinh bỉ mình như thế, nhưng trên mặt lại không có vẻ khó chịu, mà sau khi dò xét hắn cùng với Đổng Huyên Nhi thêm vài lần, đột nhiên trầm giọng quát:
"Các hạ là ai? Tại sao lại dùng phương pháp mê hồn hạ thủ đối với người của bảy đại phái chúng ta? Lá gan cũng qua lớn đó."
Vừa nghe lời ấy của Hàn Lập, nam tử kia sắc mặt khẽ biến nhưng lập tức lại khôi phục bình thường, hơn nữa thần tình còn tự nhiên nói:
"Ngươi nói năng bậy bạ gì đó, ta cùng với vị cô nương này chính là tâm đầu ý hợp mới ở cùng một chỗ, các ngươi nếu không nhường đường thì đừng trách Điền mỗ hạ thủ vô tình."
Yến Vũ cùng Phong sư huynh ở một bên khi nghe lời nói của Hàn Lập lúc này mới giật mình hiểu ra, lập tức khí thế hung hãn từ hai bên sườn vây quanh nam tử diễm lệ, hơn nữa còn giận dữ nói:
"Ta nói Đổng sư muội như thế nào lại như bị bỏ bùa mê, không để ý đến hai người chúng ta, nguyên lai là tiểu tử ngươi dùng tà pháp mê hoặc nàng, nhanh chóng xóa bỏ pháp thuật ấy cho ta, nếu không đừng trách tử quang của Phong mỗ cũng không khách khí."