Hàn Lập nhìn phương thuốc của vị cao nhân trước mắt, nhíu nhíu mày, nhưng không nói gì.
Lúc này đã là trưa ngày thứ hai Hàn Lập ở tại Yến linh bảo.
Sau khi mọi người nhiệt tình thảo luận một hồi, trong phòng hơn chục tên tu sĩ bắt đầu trao đổi vật phẩm. Mỗi người luân lưu nói về vật phẩm mình cần cùng vật phẩm có thế lấy ra trao đổi, nhìn xem ở đây có hay không có vị tu sĩ nào nguyện ý giao dịch với mình.
Đừng nói đây chỉ là một hôi giao dịch nho nhỏ nhưng cũng có vài tu sĩ xuất ra một ít đồ tốt.
Ví dụ như: nữ tử họ Phương của Thiên khuyết bảo, vật phẩm lấy ra trao đổi là một khối Thiên hoa thạch, đây chính là tài liệu luyện chế pháp khí thổ thuộc tính tốt nhất, chỉ yêu cầu một ít pháp bảo thổ thuộc tính yêu cầu không cao, cũng dùng tới loại tài liệu như vậy.
Một vị tu sĩ khác của Linh thú sơn, xuất ra một quả trứng của Phong khiếu ưng, một ma thú bậc một cấp cao, sau khi nuôi lớn thì nó sẽ là một trợ thủ đắc lực, bất luận là canh gác hay tìm đồ vật đều sẽ tiện lợi cực kỳ
Những người khác cũng đều lấy ra nhiều vật phẩm, tuy không tốt như hai vị này đây, nhưng cũng có một ít nguyên liệu mà bình thường ở phường thị rất khó tìm thấy.
Ở trong số đó, Hàn Lập cũng đã tìm được một loại dược thảo luyện chế Tụ linh đan, điều này đã làm cho Hàn Lập ngoài ý muốn, làm cho hắn hưng phấn trả phù lục bậc cao mới đổi được nó. Tuy số năm còn chưa đủ, hắn cần phải về đề cao lên. Nhưng như vậy cũng đã làm cho hắn cùng đối phương vui vẻ ra mặt.
Mãi đến khi Hàn Lập giới thiệu vật phẩm mình cần trao đồi thì hắn không khách khí đề xuất mình có một ít lục phù sơ cấp bậc cao muốn đem trao đổi, còn nói rõ là mình thiếu hai loại nguyên liệu để luyện đan, cuối cùng sau khi do dự một chút, cũng nói ra luôn các loại phương thuốc cũng được.
Một khi các tài liệu cần cho luyện đan mà ở Hoàng phong cốc và Thiên tinh tông phường thị đều không có, đương nhiên không phải là vật thường gặp. Cho nên khi Hàn Lập nêu ra các loại tài liệu như vậy, các tu sĩ ở đây phần lớn là chưa từng nghe nói qua, cho dù có nghe qua một phần, nhưng trong tay cũng không có vật ấy, cho nên các tu sĩ này càng không có để đổi các phù lục, bọn họ cũng đều nghĩ là Hàn Lập thuận miệng nói mà thôi.
Hàn Lập thấy mình nói hồi lâu mà vẫn không có người nào trao đổi, dưới sự thất vọng liền trở về chổ ngồi. Nhưng bất ngờ có người lại mở miệng nói: