"Vốn là trong lúc tỷ thí đã xuất hiện một số người bị thương, điều này cũng không có gì, là rất bình thường. Nhưng cũng không biết những người này tu luyện công pháp gì, người nào cũng tinh thông một ít pháp thuật và độc thuật âm hiểm của ma đạo, mỗi một tên đệ tử giao thủ qua với bọn họ bị thất bại, không hiểu sao đều hôn mê, mơ hồ trúng độc, thương thế của người nào cũng đều cực kỳ khó chữa, không cách nào dễ dàng cứu trị! Nhưng cũng may, những người này bởi vì thân ở Yến Linh bảo trái lại cũng có vài phần e dè, còn chưa có xuất hiện đệ tử bị thương quá nặng mà chết, về mặt nào đó đây cũng là rất may mắn trong bất hạnh! Khục, hôm nay để cho hai vị thấy được tình cảnh này của Yến gia, thật sự là vô cùng xấu hổ!" Yến Vũ vẻ mặt bối rối nói.
"Có điều, khi chúng ta đi, nghe nói các trưởng lão cũng có chút ngồi không yên, đã phái người gọi người đứng đầu đệ tử của Diễn Vũ đường tới, đó chính là đệ tử tinh nhuệ tu luyện bí pháp của Yến gia chúng ta, khẳng định có thể giáo huấn nghiêm trị những người này một trận." Yến Linh ở một bên không nhịn được tiếp lời nói, hơn nữa nắm tay nhỏ nhắn còn vung cả lên.
"Nói bậy, ngươi là một cô gái con nhà gia giáo sao lại cả ngày chỉ biết đánh đánh giết giết vậy. Hiện tại khách nhân lần này chúng ta đi đón đã dẫn về, mau nhanh báo Lê thúc phái xuống một số đệ tử đón khách nữa đi, đừng để cho những khách nhân khác đợi lâu?" Yến Vũ lại nghiêm mặt, trách mắng muội tử của mình vài câu, sau đó đem tiểu cô nương có chút mất hứng đuổi đi.
Bấy giờ, hắn mới quay đầu lại giải thích với đám người Hàn Lập:
"Do khách nhân gần đây đã nhiều rồi, rồng rắn lẫn lộn, cho nên Yến gia chúng ta đã mở một phần của cấm chế hộ bảo ra. Bây giờ mấy chỗ đặc biệt bên trong bảo, đã không thể phóng thích loại truyền âm phù pháp thuật khoảng cách xa nữa, cũng chỉ đành cho tiểu muội tự mình chạy lên một chuyến thôi! Mà ta và tiểu muội vốn không phải tiếp đãi khách nhân, nhưng là bây giờ bên trong bảo nhân thủ hơi thiếu. Còn xảy ra chuyện có người đến có ý không tốt, cũng chỉ biết tạm thời đi hỗ trợ một hai mà thôi." Yến Vũ sau khi nói xong, nhìn thoáng qua chỗ xa xa sắc mặt trầm xuống, nơi đó Yến gia đệ tử và quái nhân, cho tới giờ vẫn thi triển phép thuật đấu với nhau.
"Nói như vậy, Vũ sư huynh thì ra là tinh anh đệ tử của Yến gia. Tại Yến gia chắc hẳn là rất được trọng dụng rồi!" Đổng Huyên Nhi đồng tử thoáng lóe lên, thản nhiên cười nói. Vốn lúc đầu dung mạo đã xinh đẹp, chỉ một thoáng càng trở nên quyến rũ vô cùng. Làm cho Yến Vũ ở đối diện trong lúc nhất thời chìm đắm vào trạng thái thất thần.
"Cái này. … coi như là vậy!" Yến Vũ tâm thần không ở nhà thì thào nói, bản thân cũng không biết đang nói về cái gì, hắn chỉ cảm thấy vị Đổng cô nương này thật quá xinh đẹp, quả thực không kém tình nhân trong mộng của mình chút nào!