Có lẽ sự không kiên nhẫn của hai người đã bắt đầu có tác dụng, trên bầu trời phía Tây ngọn núi đột nhiên có một chấm đen, tiếp theo hai con quái ưng hai đầu rất lớn dần dần bay tới. Chính là Song thủ vụ Hàn Lập trong Thái Nam hội đã từng gặp qua, trên quái ưng còn có hai người một nam một nữ.
Vừa thấy đã có người ngoài xuất hiện, Đổng Huyên Nhi vốn đang ăn không ngồi rồi lập tức tinh thần phấn chấn, đứng thẳng người lên, tò mò nhìn chằm chằm "Song thủ vụ" càng lúc càng lớn.
"Thật sự xin lỗi! Đã để cho hai vị đợi lâu, tại hạ Yến Vũ, vị này là gia muội Yến Linh, đặc biệt đến đón hai vị tới Yến Linh bảo." Song thủ vụ vừa bay tới trên đỉnh núi, hai người nam nữ lập tức từ bên trên nhảy xuống. thanh niên nam tử đó mới vừa đứng vững, đã nói đầy vẻ áy náy.
"Không sao đâu, hai người chúng ta cũng là vừa đến không lâu!" Hàn Lập chưa kịp mở miệng, Đổng Huyên Nhi một bên thấy Yến Vũ này đúng là một nam tử cực kỳ anh tuấn, lập tức hai mắt sáng ngời nhẹ giọng nói, thanh âm uyển chuyển cực kỳ dễ nghe, khiến cho Hàn Lập nghe xong cũng vì thế mà liếc mắt một cái.
Nếu không phải sớm ở trong mấy ngày nay, đã chứng kiến qua bộ dạng điêu ngoa của cô nàng này, Hàn Lập nghe xong thanh âm của Đổng Huyên Nhi lúc này, sợ rằng thật sự đã cho rằng cô gái này đúng là một tiểu thư con nhà quyền quý mất!
Vị Yến Vũ này tất nhiên sẽ không biết tất cả những việc đó. Hắn vừa thấy Đổng Huyên Nhi trước mắt đúng là thiếu nữ xinh đẹp như hoa, lại nghe được lời nói dịu dàng của đối phương với mình, nhất thời chính là trong lòng rung động, cảm giác khác lạ nổi lên, liền ưỡn thẳng người, nói sang sảng:
"Kỳ thật, nơi này vốn có đệ tử Yến gia đợi đón khách quý. Nhưng là vốn dĩ đệ tử hầu khách trước đó xảy ra chút bất ngờ, cho nên nơi này nhất thời không có người tiếp đón, thiếu chút nữa đã làm nhị vị chậm trễ! Yến Vũ vì thế thay mặt cho Yến gia tạ lỗi với hai vị, hy vọng hai vị không lấy làm phiền lòng."
Đổng Huyên Nhi nghe xong. Hé miệng cười, trong mắt phong tình chớp động. Đúng lúc đang định há miệng nói gì đó nữa, bên tai đột nhiên truyền đến thanh âm thản nhiên của Hàn Lập:
"Bộ dạng sư muội như thế, vẫn không sợ Hồng Phất sư bá trách tội không sao?"
Vừa nghe nói thế, Đổng Huyên Nhi sắc mặt đại biến, môi hé ra mấy lần, nhưng không có lời nào ra khỏi miệng. Tình cảnh cổ quái này làm cho Yến Vũ huynh muội trái lại có chút khó hiểu rồi!
Yến Linh là một thiếu nữ mười lăm sáu tuổi, từ trên tướng mạo biểu lộ vẻ hoạt bát dễ thương, một đôi mắt đen lay láy, không ngừng luân chuyển đảo qua đảo lại trên người Hàn Lập và Đổng Huyên Nhi, làm cho người ta một loại cảm giác cực kỳ cơ trí.
"Theo như Đổng sư muội đã nói, chậm trễ một chút, cũng không có gì. Tại hạ tin rằng, Yến gia chắc chắn sẽ không cố ý lạnh nhạt với những người nhận được lời mời như chúng ta! Chỉ là Hàn mỗ còn có chút kỳ quái, vốn dĩ đệ tử đợi khách trước đây có thể đã xảy ra điều gì ngoài ý muốn, chẳng lẽ còn phát sinh xung đột với vị khách nhân nào đó phải không?" Hàn Lập ngăn cấm Đổng Huyên Nhi vận dụng Hóa xuân quyết mê hoặc lung tung. Ho nhẹ hai tiếng, liền nói mấy câu khách khí. Tựa như nói đùa vậy, "ngoài ý muốn" hỏi thăm luôn một lần.