"Có nghĩa là gì, hài lòng?"
Hàn Lập vừa nghe lời này, chẳng biết vì sao trở nên không được tự nhiên. Sau đó lại nghe được Lý Hóa Nguyên tán tụng hắn không ngừng, trong lòng càng có dự cảm không quá tốt lành gì!
Ngoài ra hắn đã phát hiện, thiếu nữ kia từ sau khi mình tiến vào phòng, liền lén nhìn trộm mình mấy lần, chỉ là trong thần sắc tràn đầy nét không vui. Hơn nữa, khi vị Hồng Phất sư bá này nói mình rất tốt, thân hình nàng ta lại càng hơi chấn động, vội vàng cúi đầu thấp xuống.
Cùng lúc đó, một luồng ánh mắt tràn ngập địch ý, quét về phía Hàn Lập, làm cho hắn dưới sự cả kinh, không nhịn được nhìn lại một cái, rốt cuộc là thất sư huynh Vũ Huyễn vừa mới dẫn mình vào.
Vũ Huyễn vừa thấy Hàn Lập cảm ứng được sự quan sát của mình, trên mặt hơi lộ ra vẻ kinh hãi, lập tức rời ánh mắt ra, bộ dạng có vẻ thiếu tự tin.
Hàn Lập thấy vậy, nghi hoặc càng đầy bụng! Chỉ là trong thần sắc hắn vẫn có thói quen duy trì bộ dạng không sợ hãi không nôn nóng, trong lúc vô ý lại toát ra bộ dạng trầm ổn, phu nhân mặc y phục màu hồng thấy được trong lòng không ngừng âm thầm gật đầu!
"Là người này đi, ta cảm thấy rất thích hợp. Vậy ta dẫn Huyên nhi về trước, sau đó đợi tin tốt lành của sư đệ!" Hồng y phu nhân gật đầu, đột nhiên nói.
"Sư tỷ yên tâm, ta đã đáp ứng thì sẽ an bài thỏa đáng được."
Lý Hóa Nguyên vừa thấy phu nhân này muốn đi, vội vàng luôn miệng đáp ứng gì đó, rồi cùng thiếu phụ đứng dậy đưa tiễn. Sau đó trong khi Hàn Lập vẫn đang mờ mịt trong mây mù, vị Hồng Phất sư bá này đã dẫn theo thiếu nữ kia rời đi.
Đến sau khi vợ chồng Lý Hóa Nguyên dẫn đám người Hàn Lập quay lại đại sảnh, lão xuân phong đầy mặt, sắc mặt đầy vẻ vui mừng, ngay cả thiếu phụ bên cạnh thủy chung không nói, bộ dạng cũng mỉm cười.
Sau khi hai người lại ngồi xuống. Không ngừng đánh giá Hàn Lập không thôi, nhìn đến nỗi Hàn Lập trong lòng ngô nghê. Không biết vợ chồng hai người này tới cùng là dụng ý gì đây?
"Hàn Lập này, trước tiên vi sư cần phải chúc mừng ngươi rồi!" Lý Hóa Nguyên sau khi nhìn Hàn Lập một lượt đầy vẻ thích thú, đột nhiên toát ra một câu nói không đầu không đuôi như vậy. Khiến cho Hàn Lập trong lòng hồi hộp một chút, càng thêm bất an.
"Đệ tử thật sự không biết có chuyện gì vui, mong sư phụ nói rõ!" Hàn Lập gượng nén điềm chẳng lành trong lòng, thanh âm cung kính nói.
"Hì hì! Đây chính là chuyện tốt khác thường. Hồng Phất sư bá của ngươi coi trọng ngươi rồi. Có ý cho ngươi và vị đồ đệ kia của nàng kết thành chuyện mừng, trở thành một đôi bạn song tu!" Thiếu phụ không đợi cho Lý Hóa Nguyên trả lời, đã giải đáp câu đố, khiến cho Hàn Lập trong lúc nhất thời trợn mắt há hốc mồm.
"Kết bạn song tu?" Hàn Lập thì thào lẩm bẩm, rơi vào trong trạng thái thất thần, điều này đã làm cho hắn quá bất ngờ!