Hàn Lập búng ngón tay một cái, một điểm sáng màu lục bay vào trong ánh lửa, ánh lửa bùng lên mấy thước, trong đó đột nhiên truyền đến thanh âm của Lý Hóa Nguyên, cực kỳ đơn giản ngắn gọn và rõ ràng.
"Lập tức tới Lục Ba động, vi sư có việc tìm ngươi!"
Truyền xong lời ấy, luồng lửa sáng lập tức khẽ vang lên một tiếng đoàng, biến thành tàn lửa đầy trời, tiêu tan mất tăm.
Hàn Lập nghe xong thần sắc bình tĩnh.
Tiến vào phòng ngủ, Hàn Lập từ dưới giường đá kéo ra một cái rương gỗ, trong rương có đặt mười mấy cái trữ vật đại khác nhau. Hàn Lập lấy ra cái ở trên người, lấy đống tướng phù lục đã thu vào lúc trước ra, sau đó dựa theo chủng loại cấp bậc, phân loại kỹ chúng từng cái một, phân biệt bỏ vào trong từng cái.
Tiếp theo, sau khi đem cái rương đẩy trở về chỗ cũ, do dự một chút, Hàn Lập liền ra khỏi phòng ngủ, đi thẳng ra cửa lớn của động phủ.
Đứng trên Thần phong chu, Hàn Lập hồi tưởng tới tình hình tu luyện của bản thân và lúc chế phù trong bốn năm vừa rồi. Thần sắc có chút nặng nề.
Khi mới vừa phong bế động phủ, Hàn Lập một bên tu luyện, một bên lại khai phá một cái vườn thuốc cực kỳ bí mật bên trong phủ. Mặc dù không lớn, nhưng cũng cũng đủ để hắn dùng vào trồng trọt thúc giục dược thảo sinh trưởng rồi. Mặt được khi làm như vậy, có thể trong lúc đang bế quan, không cần lo lắng dược thảo đang trong quá trình thúc giục sinh trưởng bị người phát hiện, hoàn toàn không cần rời khỏi động phủ, vẫn có thể tự cung cấp đủ cho bản thân.
Vì thế hắn còn cố ý trên vách đá trên đỉnh của dược viên mở ra vô số dày đặc những lỗ nhỏ bí mật, vừa vặn để cho mặt trời chiếu vào tới nơi, và dùng để cho bình nhỏ thu nạp linh khí. Đương nhiên vị trí của những lỗ nhỏ này, chắc chắn được đại trận bao phủ vào bên trong. Không cần lo bị người phát hiện.
Về phần vườn thuốc lớn bên ngoài kia, thì lại bị Hàn Lập sắp đặt tác dụng chuyên môn dùng để che mắt!
Có vườn thuốc nhỏ. Hàn Lập mới yên tâm một bên thúc giục linh dược sinh trưởng, một bên sử dụng tiên thiên chân hỏa luyện chế đan dược, mặc dù nói chân hỏa kém một chút so với địa hỏa, nhưng cuối cùng chiếm ưu thế ở chỗ an toàn chắc chắn, hơn nữa không cần sợ kỳ hạn luyện chế thất bại!
Đan dược luyện chế ra từ phương thuốc cổ thực sự không thể coi thường.
Sau khi Hàn Lập luyện chế ra rồi uống Luyện khí tán, lại một lần nữa nếm mùi cảm giác linh khí nổ tung đó lúc đạt tới Trúc cơ. Khiến cho hắn kinh hãi tới mức lập tức ngồi xuống luyện hóa, không dám có chút chậm trễ.
Hiệu quả kinh người như thế, tự nhiên làm cho hắn trong một năm đầu pháp lực đột nhiên tăng mạnh, vượt rất xa ngoài dự đoán.
Cách dùng thuốc xa xỉ như thế, làm cho Hàn Lập triệt để tiết kiệm được tối đa thời gian thu nạp linh khí, có thể toàn tâm toàn ý lao vào tu luyện luyện hóa thành pháp lực. Hiệu lực của pháp lực tinh tiến, tự nhiên đề cao vọt lên tăng gấp bội!