Đan dược bình thường của thế gian sớm đã không còn là cái gì đối với tu sĩ Kết Đan kỳ.
Cũng chỉ có dùng dược tài ngoài mấy trăm năm cũng với một ít linh dược thiên địa tự sinh luyện chế linh đan mới có khả năng tăng tốc độ tu luyện của bọn họ. Cho nên tu sĩ Kết Đan kỳ mỗi lần viễn du, phần lớn thời gian cũng chỉ dùng để cướp đoạt dược tài cực kỳ quý hiếm.
Điều này cũng giống như Lý Hóa Nguyên năm đó, vừa thấy Hàn Lập từ cấm địa đi ra có nhiều linh dược như vậy, lập tức tìm trăm phương ngàn kế để thu hắn làm đồ đệ. Mấy loại thiên địa linh dược này thật sự làm lão rất thèm khát.
Kỳ thật, cho dù lúc ấy dẫn đầu không phải là Lý Hóa Nguyên mà là Lôi Vạn Hạc hay tu sĩ Kết Đan kỳ khác, chỉ sợ cũng sẽ không buông tha việc phân chia linh dược của Hàn Lập. Tám chín phần cũng chọn thủ pháp giống nhau. Nhưng Lý Hóa Nguyên đích xác là có chút keo kiệt, chỉ thu Hàn Lập làm đệ tử ký danh.
Tuy nhiên việc phục dùng đan dược là một thủ đoạn phụ trợ để tinh tiến pháp lực mà thôi, chỉ có thể rút ngắn thời gian đả tọa và hấp thụ linh khí. Siêng năng khổ tu mới là con đường chân chính đem linh khí hóa thành pháp lực bản thân.
Nếu không, phục dùng quá nhiều đan dược mà không bỏ thời gian để luyện hóa một chút linh khí có ở trong thì cũng vô dụng, sẽ không giúp gia tăng pháp lực. Dù sao linh khí bên ngoài và pháp lực bản thân căn bản là hai việc khác nhau.
Thậm chí còn xuất hiện việc có người phục dùng dan dược nghịch thiên tìm được từ trong di tích thượng cổ, kết quả xuất hiện quá nhiều linh khí trong cơ thể, làm cho hắn ta nổ tan xác mà chết, cho nên tùy tiện phục dùng dan dược cách quá xa cảnh giới của mình chính là sự việc cực kỳ nguy hiểm.
Mặt khác khi gặp bình cảnh, mượn linh lực của đan dược tiến hành đột phá chính là một loại thủ đoạn phần đông tu sĩ thường dùng, cũng được chứng mình là một loại phương thức rất có hiệu quả.
Không có sự giúp đỡ của dược lực mà tu sĩ tự mình đột phá bình cảnh tu luyện, tại cả tu tiên giới thực sự quá ít. Hơn nữa bọn họ đều là kỳ tài tu tiên trăm năm hiếm có.
Loại người được công nhận có tư chất tuyệt đỉnh nhưlà người có Thiên Linh căn, ngay cả người có Dị Linh căn gặp loại bình cảnh tu luyện này, cũng không thể tránh khỏi việc phải phục dùng đan dược để đột phá, điểm này không có gì khác với người có linh căn bình thường.
Mà vị tu sĩ Lôi Vạn Hạc này chính là gặp bình cảnh loại này. Bởi vậy lão phải luyện chế đan dược phụ trợ. Kỳ thật lão vừa mới đi tìm linh dược từ bên ngoài trở về.
Nhưng vận khí lần này của lão thật sự không tốt lắm. Ngoài dược thảo thì không thu hoạch được gì khác, điều này làm cho lão bụng đầy buồn bực.
Đây cũng là nguyên nhân lão vừa thấy người Thiên Trúc giáo liện lập tức hạ sát thủ, bởi vì lúc ấy nếu lão không phát tiết một chút, chỉ sợ tâm tình trong một thời gian dài cũng sẽ không tốt. Chỉ có thể nói bọn người Hoàng Long thật sự rất không may, vừa lúc gặp phải sát tinh tâm tình cực xấu.