Đây là tu sĩ thứ hai mà nguyên thần xuất thể bị Hàn Lập tiêu diệt.
Mà đại bộ phận tu sĩ trong khi tranh đấu không dùng chiêu nguyên thần xuất thể này để bảo trụ tiểu mệnh, bởi vì nguyên thần xuất thể cần tốn một khoảng thời gian nhất định mới có thể thi pháp được, trong lúc thi pháp này tu sĩ không được loạn động.
Nhưng tu sĩ bình thường trong khi chém giết, ai cho ngươi thời gian để thi pháp chạy trốn. Trong khoảng thời gian nguyên thần muốn thoát khỏi thân thể liền có thể tiêu diệt ngươi mười mấy lần. Cũng chỉ có tu sĩ sau Nguyên Anh kỳ mới có thể mượn sức Nguyên Anh để nguyên thần lập tức ly thể.
Mà vị Lâm sư huynh cùng vị Dư Tử Đồng trước kia giống nhau.
Hắn vốn muốn xuyên qua phía trên động phủ của Hàn Lập, trực tiếp trở về Hoàng Phong cốc tìm cách giải quyết và diệt trừ cứu binh, đánh bậy đánh bạ tự nhiên lại xông vào trong đại trận của Hàn Lập, bị cảnh tượng huyễn hoặc trong trận vây khốn ở chỗ này, không thể rời đi nửa bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình độc phát thân vong, lúc này bất đắc dĩ mới đem nguyên thần xuất thể.
Điều này cũng dẫn đến việc Lâm sư huynh tràn ngập oán giận đối với chủ nhân đại trận, hơn nữa hắn đích xác cần một thân thể khác để trọng sinh, cho nên vừa mới thấy mặt Hàn Lập liền hạ sát thủ, mặc kệ ba bảy hăm mốt muốn đoạt xá.
Nhưng hắn vạn vạn lần không có nghĩ rằng động tác Hàn Lập lại nhanh như vậy, dưới tình huống xuất kỳ bất ý mà bằng một tay có thể bắt lấy nguyên thần hắn chế trụ, dẫn đến kết cục nguyên thần tan thành mấy khói.
Hiện tại người một khi đã chết, Hàn Lập tự nhiên sẽ không tốn tâm tư trên người chết đó. Hôm nay ở ngoài động phủ hắn còn có phiền toái lớn đang chờ xử lý.
Mặc dù mấy thế công của bọn Thiên Trúc giáo kinh người nhưng Hàn Lập thấy đại trận không có dấu hiệu bị thất bại nên trong lòng cũng rất an tâm.
Hơn nữa hắn tin tưởng rằng nhóm người này tuyệt không dám lưu lại ở đây lâu.
Bởi vì nơi đây tuy là bên ngoài của Thái Nhạc sơn mạch, là nơi xa xôi hẻo lánh nhưng cũng ở trong vòng thế lực của Hoàng Phong cốc. Bọn họ làm ra động tĩnh lớn như vậy, Hàn Lập không tin trong lòng bọn họ không có chút kiêng kị. Phỏng chừng hôm nay bọn họ tấn công đại trận cũng đã thành thế cưỡi trên lưng cọp.
Kỳ thật Hàn Lập cũng không bị kích động, đem thi thể Lâm sư huynh giao cho đối phương, làm bùng phát ý niệm chạy trốn của bọn họ.
Nhưng khi nguyên thần đã xuất khiếu thì thi thể có dấu hiệu rất rõ ràng, đến lúc đối phương lấy được nó, ngược lại chỉ sợ lại càng không chịu bỏ qua, bởi vậy không bằng ở trong đại trận làm con rùa rụt đầu. Dù sao đối phương cũng không có bổn sự phá tan được Điên Đảo Ngũ Hành trận này.