Ngoài hai tu sĩ ở phía xa bay đi mà trốn đi, trong chớp mắt đã biến mất, nam tử khôi vũ cưỡi cự hổ một chút cũng không động, ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ đi xa, không hề có vẻ muốn truy đuổi!
Hàn Lập ở trong đám mây cảm thấy có chút cổ quái, chiếu theo tác phong lãnh khốc độc địa tàn nhẫn vừa rồi của người này thì sẽ không bỏ qua bọn họ như vậy mới đúng, có khi nào vẫn còn một nước cờ khác?
Lúc Hàn Lập đang suy đoán lung tung thì phía dưới đột nhiên truyền đến giọng nói lạnh lẽo của nam tử khôi vũ:
"Các hạ, xem vở kịch này đã lâu như vậy, có phải đang đợi thời cơ tốt để ngư ông đắc lợi, cũng nên xuất thủ rồi!"
Hàn Lập vừa nghe liền hết sức kinh ngạc.
"Có lẽ nào trốn ở trên cao như vậy mà vẫn bị người này phát hiện sao?"
Nghĩ đến đây, Hàn Lập bất giác khô khốc nuốt nước bọt, trái tim nhảy vọt lên cổ họng.
Sau khi nhìn thấy được sự lợi hại của mấy cơ quan khôi lỗi, Hàn Lập làm sao muốn giống như mấy gã tu sĩ kia, trong không trung vừa đẹp làm cái bia cho cự hổ tấn công.
Tốc độ của siêu cấp quang trụ đó quá nhanh, uy lực cũng quá kinh người đi! Theo Hàn Lập tự ước tính, sau khi trực tiếp đối diện, trừ khi toàn lực thúc động Thần Phong Châu không ngừng né tránh, nếu không vẫn thật là không có cách gì an toàn trốn khỏi công kích của quang trụ của cự hổ.
Sau khi tính toán một chút, Hàn Lập bất giác muốn lập tức từ không trung trốn đi thật xa, tránh phải trêu họa sát thân! Nhưng sau khi hắn liếc nhìn cử động của nam tử khôi vũ một lần nữa, ý nghĩ này lập tức không cánh mà bay.
Vì những khôi lỗi bên cạnh nam tử khôi vũ đã điều chỉnh hướng của vũ khí, không phải là hướng về phía lưng chừng trời nơi hắn đang trốn mà là chéo về hướng một cái gò đất nhỏ ở đằng xa.
Lần này Hàn Lập kinh ngạc đến nỗi suýt chút nữa là cắn phải lưỡi!
Lại còn có người thứ ba ở nơi này, mà hắn không hề hay biết.
Một tràng tiếng "ầm ầm" do bùn đất lật lên, một người quả nhiên đi ra từ trong gò đất nhỏ, chính là quái nhân đầu trùm túi vải bố màu xám đã từng đối chọi quyết liệt với nam tử khôi vũ.
"Quả nhiên là ngươi!"
"Ngươi rốt cuộc là ai? Có vẻ như biết chút ít về bí mật của đôi khôi lỗi cơ quan thú này!"
Nhãn thần của nam tử khôi vũ lạnh lẽo thấu xương, hung hãn trừng mắt nhìn quái nhân này.
"Hoàng Long, nhiều năm không gặp rồi mà tính nết của ngươi vẫn nóng nảy như vậy a!" Quái nhân túi vải bố trầm mặc một lúc xong bỗng nhiên thốt lời khiến cho đối phương cũng như Hàn Lập đang nghe trộm đều cảm thấy hết sức bất ngờ.
"Ngươi làm sao biết ta là ai, ngươi có phải là người quen kia của Hoàng mỗ?"
Hán tử khôi vũ thấy đối phương vừa mở miệng đã nói ra tên của mình, không thể không lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, trên mặt đầy vẻ bất ngờ. Bất quá đã bại lộ thân phận rồi thì có che dấu nữa cũng vô dụng, hắn dứt khoát kéo xoẹt áo choàng trên đầu ném xuống đất.