Mấy vị tu sĩ vốn dĩ vì đồng bọn không từ mà biệt mà hết sức tức giận, lại nuốt lại mấy tiếng mắng chửi trong miệng, liếc nhìn nhau, đều thấy trong mắt đối phương sự sợ hãi.
Mới vừa rồi bọn họ tuy cục diện cực kỳ bất lợi nhưng trong lòng ngoại trừ có hơi ão não, kỳ thật mà nói cũng không có lo lắng lắm. Bọn họ đều cho rằng, mặc dù giết không hết mấy khôi lỗi máy này nhưng từ không trung tháo chạy vẫn không phải là việc dễ như trở bàn tay sao!
Nhưng bây giờ, kết cục của kẻ tháo chạy kia lập tức làm cho họ tỉnh giấc mộng đẹp! Bao nhiêu phòng hộ pháp thuật trên người, lại còn có phòng ngự pháp khí cầm tay, thật không ngờ là vẫn không hề ngăn đỡ được quang trụ, điều này lẽ nào lại không khiến cho bọn họ kinh hồn bạt vía chứ!
Thêm vào đó, bọn họ là người tu tiên Trúc Cơ hậu kỳ thì lại càng tham sống sợ chết hơn! Không dễ dàng gì có thể sống lâu hơn người bình thường, thậm chí vẫn còn có thể sống lâu hơn nữa, bọn họ làm sao nỡ dễ dàng chết đi như vậy chứ!
Bất quá, đạo quang trụ kia quá sức mãnh liệt!
Nếu như không phải là bắn tu sĩ bỏ chạy, mà lại bắn về phía hộ trạo của bọn họ bây giờ, thì mấy người bọn họ vẫn không nắm chắc là có thể tiếp được không.
Những tu sĩ này càng nghĩ càng cuống lên! Không thể không nảy sinh ý nghĩ bỏ trốn.
Chỉ là lúc này, bọn họ dù có muốn bỏ chạy, đối phương cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua trong khi chiếm đủ thượng phong! Điều này khiến cho họ cả tiến lẫn lùi đều khó cả.
Ngay phía trên đầu bọn họ, Hàn Lập đang ẩn mình trong cụm mây, sức mạnh khiến cho hàn khí trên người tuôn ra! Càng lúc càng không dám dễ dàng lộ mặt.
Nhưng mà nếu cứ như vậy mà bỏ đi thì trong lòng hắn cũng không nguyện ý.
Do tự thị là Thần Phong Châu vừa tới tay có tốc độ hơn người, dù cho bị phát hiện cũng có thể chạy thoát được, Hàn Lập vẫn nán lại trên không trung quan sát toàn bộ!
Bất quá cụm mây xanh đỏ mà Hàn Lập đã pháp khí hóa ra lại đang lơ lửng ở không trung, dừng ở phía trên những tu sĩ và khôi lỗi như vậy cũng thật sự có hơi thu hút sự chú ý quá! Nhưng may mắn là lúc Hàn Lập ngự khí phi hành, đem tốc độ phi hành của thuyền nhỏ gia tăng đến mức cao nhất, cách mặt đất phải đến trăm mấy trượng.
Vì vậy, cho đến lúc này Hàn Lập vẫn chưa hề bị đám tu sĩ đang bị khốn và người thao túng khôi lỗi trong rừng phát hiện ra.
Bất quá, Hàn Lập cũng biết như thế này không phải là biện pháp lâu dài, nhưng kêu hắn thu lại cụm mây lúc này thì chắc chắn không nghi ngờ gì nữa hắn sẽ bị lộ ra giữa không trung.
Huống hồ gì hai đỉnh cấp pháp khí luyện chế từ mắt giao long là "Thanh Hỏa Chướng" không những có hiệu quả bất ngờ che dấu thân ảnh khiến cho người khác không cách gì nắm chắc vị trí chính xác, mà sương mù dầy đặc màu xanh đỏ này cũng đã nhúng trong máu còn sót lại của Mạc Giao, có thể khiến cho kẻ nào sơ ý tiếp xúc với vân vụ này chóng mặt nhức đầu, từ từ trúng độc mà không hề hay biết!