"Vẫn còn nữa à?" Lão già thoạt giật mình, nhưng lập tức càng thêm cao hứng, mừng hớn hở nói.
Tuy không biêt Hàn Lập còn tiếp tục lấy tài liệu gì ra, nhưng đồ tốt đều phải để dành về sau, đây là đạo lý thường tình của con người. Lão không thể không ngước nhìn Hàn Lập với ánh mắt càng đầy mong đợi!
Hàn Lập tuy đối với thủ đoạn luyện khí của vị chủ tiệm có hơi hoài nghi nhưng trong thời gian ngắn cũng không tìm được Luyện khí sư nào có thể yên tâm hơn, chỉ đành hơi do dự mà đem tài liệu từ Mặc Giao lần lượt bày ra trên bàn.
Bất quá hắn trong lòng cũng đã suy nghĩ rồi, nếu như lão già này ngay cả nguồn gốc của những tài liệu này mà cũng không nhận ra được thì rõ ràng cho thấy là kiến thức và thủ đoạn của đối phương thật sự có vấn đề rồi! Đến lúc đó, cùng lắm là đem mấy cái vỏ cứng trước mặt chế luyện một chút là được rồi.
Về phần món đồ tốt trên thân Mặc Giao thì vẫn có thể kiếm vài Luyện khí sư cao minh khác mà.
Hàn Lập đã dự tính như vậy, tư nhiên càng quan sát kĩ thần tình và cử động của lão già.
Kết quả, lão già đang nâng một cốc trà xanh, mới hớp một ngụm, vừa thấy đống tài liệu mà Hàn Lập lấy ra thì "phụt" một tiếng, đem nửa ngụm nước trà trong miệng toàn bộ phun về phía trước.
"Đây là da của giao long, lại còn có cả sừng, răng nanh, đây là nhãn châu! Trời ơi, phải chăng tiền bối một mình đồ sát một con ác giao?" Ông chủ tiệm đầu bạc quá kinh ngạc đến nỗi mất đi trạng thái bình thường, dùng ánh mắt không tưởng tượng lý giải nỗi nhìn món đồ trước mắt, không ngừng lẩm bẩm nói.
Khó trách tại sao lão già này lại kinh ngạc như vậy! Chưa nói đến chuyện giao long là loại thiên địa yêu thú này sớm đã biến mất từ lâu tại tu tiên giới, ngay cả nếu có thì con ác giao hình như đã tiến hóa đến cấp hai như vậy, nó cũng có thể so với sự tồn tại của Trúc Cơ Hậu Kỳ tu sĩ.
Ngoại trừ những tu sĩ ở Kết đan kỳ ra, tu sĩ Trúc Cơ Kỳ bình thường làm sao có thể là đối thủ của nó! Mà nếu như rất nhiều tu sĩ cùng động thủ thì mớ tài liệu Giao Long của đối phương cũng hơi bị quá đầy đủ đó! Tựa như đem nguyên một con giao long cắt nhỏ ra, rồi trực tiếp vận chuyển lại.
Có lẽ nào đều là bị một mình hắn nuốt trọn, không cho các tu sĩ khác xơ múi nào? Hay là người này có thủ đoạn phi thường nào, có thể một mình giải quyết con giao long này?
Lão già vừa kích động sờ sờ chỗ này, nằn nắn chỗ kia của tài liệu, vừa suy nghĩ lung tung.
Lúc này một thật sự nảy sinh lòng kính sợ đối với Hàn Lập!
Vốn cho là đối phương dẫu có thể nhận ra món đồ này thì e là cũng phải hao phí không ít công phu, nhưng lúc này kiểm định tài liệu dễ dàng như vậy, ngược lại khiến Hàn Lập đối với lão đã có chút tin tưởng.