Trong chốc lát những linh thạch trên người tu sĩ đã không đủ dùng, lần lượt bắt đầu cầm lên những vật trân quý, cái sau so với cái trước càng đắt tiền hơn, quý hiếm hơn, khiến cho Hàn Lập nhìn lóa cả mắt!
"Ta dùng khí cụ của Điên Đảo Ngũ Hành Trận Cấm Pháp để đổi lấy linh thảo này!"
Không biết là ai nóng lòng, bất ngờ lên tiếng, khiến cho trong chốt lát những người khác đang ồn ào nháo nhào cũng yên lặng đi.
Duyên cớ ở đây không phải là do thanh âm của người này mà là bởi vì "Điên Đảo Ngũ Hành Trận" từ miệng người này nói ra quả thật quá nổi tiếng, đến mức có vẻ như không ai không biết! Trên một phương diện nào đó mà nói, so với thiên niên linh thảo này thì tuyệt đối càng được các tu tiên gia tộc và tu tiên môn phái xem trọng hơn.
Cái cấm pháp thần kỳ có tên gọi là "Tiểu Cấm Đoạn Chi Trận" này, ngoài chỗ diện tích bao phủ hơi nhỏ một chút và không có công hiệu chủ động giết địch ra thì các công hiệu ảo hóa, yểm hộ sơn môn để mê hoặc vây khốn dịch nhân có lẽ một điểm cũng không hề thua kém những hộ phái đại trận của mấy đại môn phái.
Nếu như gia tộc hay môn phái của mình có được kỳ trận bảo vệ như vậy, đó không phải là rất bảo đảm sao?
Bất quá, theo lý lẽ mà nói, cấm pháp lợi hại như vậy cần có một trận pháp đại sư tinh thông trận này ở một nơi nào đó lao tâm khổ tứ khoảng một năm và tốn nhiều nhân lực vật lực thì mới bố trí xong. Cũng chưa nhắc đến việc phải biến hóa những pháp khí của kỳ trận này!
Nếu như là sự thật, lần đấu giá này thật đúng là nhiều việc kỳ lạ, khiến cho người ta đại khai nhãn giới!
Hàn Lập nghe được những lời này, mắt lóe thần quang, tinh thần chấn động cực lớn, ngoảnh đầu nhìn về phía người vừa thốt lời.
Một thanh niên Luyện khí kỳ đeo mặt nạ đầu hổ, thân hình vừa lùn vừa thô, rất không có gì nổi bật. Thật là không giống như người có thể có được những kỳ vật như vậy! Bất quá, nhìn ánh mắt lo lắng của người này xem ra tựa hồ cũng có dáng vẻ lắm.
"Các hạ có pháp khí bố trận của Điên Đảo Ngũ Hành Trận?" Nam tử cao gầy sau khi thoáng kinh ngạc, bình tĩnh lại, dùng ánh mắt đầy hoài nghi đánh giá người thanh niên một lúc. Tuy hắn không quá tin tưởng đây là sự thật, nhưng đối phương nếu như thật sự có bộ cấm pháp khí cụ này thì thiên niên dược thảo dĩ nhiên phải thuộc về người này.
Những tu sĩ khác nghe xong toàn bộ đều lắng nghe đợi câu trả lời của thanh niên.
"Có thì cũng có, bất quá hiện giờ vẫn chưa hoàn toàn thành công, chỉ có thể phát huy được một phần mười uy lực của trận pháp! Bất quá, nếu như đồng ý cho tại hạ dược thảo này, tại hạ có thể cam kết nội trong vài năm chắc chắn sẽ tăng cường uy lực của bộ khí cụ bố trận lên gấp mấy lần, tối thiểu có thể đạt đến một nửa uy lực phải có" Thanh niên thấy nhiều người nhìn mình, trong lòng không thể không hoảng! Nhưng bởi vì cây thiên niên thảo dược này thật sự quan hệ trọng đại, hắn cuối cùng vẫn lắp bắp nói ra.