Vật phẩm cần bán chính là một kiện đỉnh cấp pháp khí uy lực không tệ, điều này làm cho Hàn Lập ngoài ý muốn.
Đặc biệt kiện pháp khí này được tên người cao gầy miệng mồm lanh lợi nói là trên trời vô song, dưới đất khó tìm, ngay cả Hàn Lập nghe xong cũng có chút muốn móc linh thạch ra, xúc động muốn mua, huống chi là tu sĩ khác rất thiếu đỉnh cấp pháp khí.
Quả nhiên giá cơ bản hai trăm linh thạch vừa mới nói ra, lập tức có ba, bốn gã tính tình nôn nóng nhanh đưa ra giá. Trong chớp mắt liền đem kiện Hỏa Vân kiếm này tăng lên hơn ba trăm linh thạch. Làm cho tu sĩ khác muốn ra giá một chút, lập tức dập tắt ý niệm trong đầu.
Mặc dù kiện Hỏa Vân kiếm này mang theo hỏa vân công kích không tệ, nhưng so với đỉnh cấp pháp khí tinh phẩm rõ ràng vẫn còn kém một đoạn. Tốn ba trăm linh thạch mua về, cũng có chút không thuyết phục.
Tuy nhiên những người này không muốn mua, tự có những người khác tình nguyện làm người xuẩn ngốc.
Người muốn mua nói rằng, đoạn sau mặc dù bán cái gì đó rất tốt nhưng là bọn hắn không thể lấy tới tay, tốt hơn hết là mua đỉnh cấp pháp khí không tệ ở trước mắt, chính là việc thực tế hơn.
Cho nên cái thanh Hỏa Vân kiếm vẫn đang còn bị tranh đoạt bởi vài tên tu sĩ Luyện Khí kỳ, thuận lợi bán ra với giá bốn trăm linh thạch.
Tên tu sĩ kia mang theo mặt nạ trẻ con sau khi tiến lên giao nộp linh thạch, vui mừng ầm ĩ cầm thanh kiếm về tới chỗ ngồi, bộ dáng như là muốn đem bảo bối này làm bảo vật gia truyền, làm cho một số tu sĩ khác nhìn có chút buồn cười.
Mà nam tử cao gầy sau khi đợi người này ngồi xuống, rõ rõ ràng ràng nói:
"Vật phẩm thứ hai bổn điếm muốn bán chính là một cái Hồng La Thiên lô đỉnh cấp mà luyện khí sư yêu quí nhất, cái lô này từng truyền qua tay rất nhiều luyện khí đại sư, luyện chế ra rất nhiều tinh phẩm đỉnh cấp pháp khí, ví dụ như Huyễn Âm kiếm, Thanh Giao kỳ, Hắc Viêm châu… Nghe nói đối với việc luyện chế pháp khí có thể có tác dụng gia tăng thành công nhất định, tuy nhiên là thật hay giả, bổn điếm cũng không biết. Cho nên, bây giờ lấy giá cơ bản là bốn trăm linh thạch để bán, tuyệt đối không phải là cao".
Nam tử này vừa nói, từ trong túi trữ vật móc ra một đan lô màu hỏa hồng, đặt lên bàn biểu diễn cho mọi người nhìn kỹ.
Oành một cái! Các tu sĩ bên trong sảnh mặc dù vẫn không có ai lớn tiếng nói chuyện nhưng không khí lập tức trở nên nóng bỏng, không ít người dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm đan lô không buông tha. Hiển nhiên là coi trọng vật ấy.