Hàn Lập thấy đối phương cẩn thận trả lời như thế, làm cho hắn ngượng ngùng đem ý nghĩ giáo huấn đối phương một chút trong đầu hủy bỏ! Dù sao đại hán này trừ việc trước kia đối với mình vô lễ một chút, ngoài ra cũng không làm điều gì sai trái.
Hàn Lập nghĩ vậy, sắc mặt hòa hoãn lại, thản nhiên nói:
"Một khi đã không có chuyện gì, ta đi trước đây!" Nói xong, Hàn Lập liền bay lên, rời khỏi nơi này!
Đại hán nhìn theo đến khi mất hẳn bóng dáng Hàn Lập được một lúc, cuối cùng mới thở dài một hơi, miệng khẽ than:
"Thật là không có thiên lý mà! Người khác trong phòng địa hỏa, tùy tiện liền có thể bế quan Trúc Cơ thành công, thế mà ta chuyên tìm gian tĩnh thất, còn tìm một số lượng lớn đan dược phụ trợ, ngược lại còn không trùng quan thành công! Mà cũng phải, người này được Lý sư tổ thu làm đệ tử, xem ra tư chất khác người thường".
Đại hán đem Hàn Lập trở thành thiên tài tư chất vượt xa người thường! Nếu Hàn Lập nghe thấy được, chỉ sợ muốn cười khổ cũng không được.
Mà Hàn Lập lúc này ra khỏi Nhạc Lộc điện, hai người bảo vệ Truyền tống trận đã đổi thành hai người khác,nếu không, thấy Hàn Lập đột nhiên từ Luyện khí kỳ tiến vào Trúc cơ kỳ, chỉ sợ lại kinh ngạc một phen.
Hàn Lập giá ngự pháp khí phi hành ở trên trời chậm rãi mà đi, tâm trạng thư sướng vô cùng, đồng thời hồi tưởng những đã trải qua lúc tiến vào Trúc cơ kỳ!
Năm tháng trước, lúc Hàn Lập luyện chế Trúc cơ đan, sau khi trải qua một phen suy nghĩ, thấy tại phòng địa hỏa tiến hành Trúc Cơ, thật cũng là chủ ý rất tốt. Tối thiểu không cần lo lắng có người đột nhiên xuất hiện phá rối, khiến cho mình nửa đường mà thất bại.
Vì thế Hàn Lập hạ quyết tâm, trước hết có ba viên Trúc cơ đan ăn vào một viên, sau đó vận công bắt đầu khai hóa dược lực.
Trúc Cơ dược lực phát tác rất nhanh, sau mấy canh giờ ngắn ngủi, Hàn Lập cảm thấy đan điền có một luồng liệt hỏa thiêu đốt, mặt khác tứ chi lại lạnh lẽo vô cùng, hình thành sự cảm thụ nóng lạnh rất rõ ràng.
Nhưng loại cảm giác này không kéo dài, một lúc sau cỗ liệt hỏa trong đan điền lại đột nhiên biến mất vô ảnh vô tung, tứ chi cũng khôi phục nhiệt độ bình thường, điều này làm cho Hàn Lập có điểm ngạc nhiên.
Hàn Lập chợt lóe lên vẻ nghi hoặc, sắc mặt đột nhiên đại biến, hai tay ôm đan điền rốt cuộc không buông ra nửa tấc.
Bởi vì ở nơi ấy, bỗng nhiên truyền đến một sự đau đớn kịch liệt giống như bảy, tám thanh dao nhọn đồng thời giao động. Điều này làm cho Hàn Lập không kịp phòng bị, khuôn mặt tái nhợt đi, mồ hồi theo từng dòng không ngừng rơi xuống, cả thân hình co quắp gập lại.