Miệng rồng phun ra từng đạo lửa màu tím, dưới sự thao túng của Hàn Lập đã trở nên dày lên, vung tay, tốc độ luân chuyển của Ngân ti đỉnh dần dần chậm lại, ở trên ngọn lửa bắt đầu rung nhè nhẹ.
Theo từng chút thời gian trôi qua, trong cái đỉnh nhỏ phát tán ra mùi thuốc nhè nhẹ, làm cho tinh thần người ta phấn chấn. Nhưng Hàn Lập rất rõ ràng, lúc này thành đan còn quá sớm, tối thiểu còn phải dùng địa hỏa mãnh liệt hơn, tiến hành ngưng đan mới được, như vậy mới có thể hình thành đan hoàn.
Nghĩ vậy, Hàn Lập khống chế cho lửa tím càng phát ra chói mắt, thậm chí đạt tới trùm cả miệng lò, đem cả Ngân ti đỉnh bao vào trong. Bởi vậy xa xa nhìn lại, cái đỉnh nhỏ đã thành một hỏa cầu cực lớn, mà mùi thuốc càng phát ra nồng đậm.
Không cần đoán Hàn Lập cũng biết, đây là bột thuốc bắt đầu ngưng đan, bởi vậy càng chú ý.
Ngay lúc này, trong đỉnh truyền ra một tiếng nổ nhỏ, tuy thanh âm không lớn, nhưng làm cho Hàn Lập trong lòng trầm xuống, sắc mặt có chút khó coi.
Do dự một chút, Hàn Lập thở dài, đem địa hỏa ngừng lại. Sau đó lấy tay đem cái đỉnh nhỏ còn nóng bỏng mở nắp ra, rồi nhìn vào trong.
Trong đỉnh có vô số vụn bể nát màu lam nhạt, xem ra chính là phế đan chưa ngưng đan!
Lắc lắc đầu, Hàn Lập lấy ra cái hộp ngọc để ra trên mặt đất, sau đó khống chế Ngân ti đỉnh lật xuống, đem mấy phế đan này đổ vào trong hộp. Mấy thứ này cho dù là phế đan, nhưng cũng là từ các loại bột phấn linh dược ngưng tụ thành, Hàn Lập cũng không bỏ đi, nói không chừng về sau còn có thể có công dụng khác!
Sau khi làm xong, Hàn Lập lại đến bồ đoàn ngồi xuống, đợi Ngân ti đỉnh hoàn toàn nguội lại, mới lại bắt đầu luyện đan.
Các bước sau đó, cũng nguyên liêu bột phấn đó, cũng thủ pháp không chế lửa đó, nhưng bất hạnh là, lần này tạu bước ngưng đan lại thất bại.
Lần này Hàn Lập trên mặt không chút thay đổi, sau khi đợi trạng thái điều chỉnh lại, lại yên lặng làm lại một lần nữa…
Một tháng trôi qua, đại hán ngốc nghếch thấy Hàn Lập vẫn chưa từ phòng địa hỏa đi ra. Cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng lại càng hưng phấn hơn, bởi vì cứ như vậy, hắn lại có tehẻ thu được phí sử dụng nhiều hơn.
Hai tháng sau, vẫn không thấy cửa đá mở ra một chút nào, đại hán trong lòng vui thích, cũng cảm thấy kinh ngạc.
Ba tháng…
Sáu tháng sau, Hàn Lập vẫn không có dấu hiệu đi ra. Đại hán lúc này, sự cao hứng lúc trước đã sớm biến mất vô ảnh vô tung, còn lại chỉ có thần tình buồn bực cùng một bụng bất an.
Đã gần nửa năm. Đối với luyện đan hoặc là luyện khí mà nói, thực không phải là việc hy hữu. Thời gian lâu hơn hắn cũng đã gặp qua nhiều rồi!