Hàn Lập bỗng nhiên nhớ tới một cô gái khác đã tiếp xúc trong cấm địa, không khỏi nhìn qua phía Linh thú sơn, kết quả phát hiện Hạm Vân Chi phi thường nhu thuận ngồi dưới đất, sắc mặt khá bình thản, cũng không có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn, điều này cũng làm cho Hàn Lập thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Thời điểm thông đạo đóng cửa đã tới gần, người của Yểm Nguyệt tông sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Mà người của các phái còn lại, tuy biểu hiện trên mặt cũng ra vẻ lo lắng cho đệ tử của Yểm Nguyệt tông, nhưng thật ra trong lòng lại như nở hoa. Dù sao Yểm Nguyệt tông thân là đại phái đệ nhất của Việt quốc, việc làm cho người khác ghen tị cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, có thể có cơ hội là cho thực lực yếu bớt đi, những người này tự nhiên là vui mừng.
Không biết có phải do tâm tư của những người này mà đã làm ra phản tác dụng hay không, mà ngay một khắc trước khi thông đạo đóng cửa, bỗng nhiên bên trong thông đạo bóng trắng chợt lóe, một đội mười mấy người đệ tử của Yểm Nguyệt tông chỉnh tề đi ra, cầm đầu chính là Nam Cung Uyển khuôn mặt kiều diễm mê hồn.
Vừa thấy cả đoàn đi ra, Khung lão quái thở ra một hơi thật dài. Nghê Thường tiên tử cũng không tự kìm hãm được mà tiến lên, nắm lấy canh tay của Nam Cung Uyển, vô cùng quan tâm hỏi thăm, trên mặt vẻ lo lắng biểu lộ không thể nghi ngờ.
Một màn này lọt vào trong mắt những người khác, làm cho tạo nên một hồi nghi hoặc!
Cái này cũng khó trách, Nam Cung Uyển trước kia tuy cũng đã cùng vài người tu sĩ Kết đan kỳ gặp qua vài lần, nhưng khi đó Nam Cung Uyển quanh năm đầu đội khăn che mặt, căn bản không có lộ ra hình dáng, cho nên những người này thực không biết nữ tử trẻ tuổi đẹp như hoa trước mắt, lại là "Nam Cung tiên tử" mà bọn họ đã từng có duyên gặp qua.
Hàn Lập thấy nữ tử này có thể an toàn đi ra, cũng vui mừng vô cùng. Dù sao đối phương cùng hắn cũng có duyên hợp thể. Cho dù biết rõ không có khả năng lại tái hợp lương duyên, nhưng trong lòng cũng không nhịn được sự quan tâm.
Chẳng qua, Lý sư tổ cùng đạo sĩ trên mặt vẻ tươi cười cũng có chút miễn cưỡng. Cái này cũng khó trách, không nói đến việc Yểm Nguyệt tông rốt cuộc hái được bao nhiêu linh dược, chỉ nhìn sơ qua số người còn sống ra khỏi cấm địa, cũng đã vượt qua người của hai phái bọn họ. Cái này không thể không làm cho hai người vô cùng buồn bực!
"Tốt lắm xem ra các đệ tử đều đã đi ra hết, còn không có đi ra…" Người của Linh thú sơn đột nhiên mở miệng nói.
Còn không chờ hắn nói xong, từ trong thông đạo đang muốn đóng cửa lại có bóng người ba chân bốn cẳng chạy ra, mà lại là lão hoạt đầu Hướng Chi Lễ của Hoàng phong cốc, còn đạo sĩ tuổi trẻ cùng hán tử Cự kiếm môn vốn cùng hắn phối hợp hái thuốc, lại không thấy tung tích.