Hàn Lập cười khổ. Tuy đã đem tên gia hỏa Cự kiếm môn giải quyết xong, nhưng còn có một phiền toái lớn vẫn còn đang đợi xử lý!
Cô gái áo lục thân mình mảnh mai, khuôn mặt tái nhợt gầy yếu, cùng vẻ kinh hoảng trong mắt, trong phút chốc Hàn Lập liếc mắt nhìn qua, thấy rõ ràng là nàng đã chịu sự kinh hoàng không nhỏ.
Hắn vẫn không trả lời nghi vấn của cô gái, mà cúi người thu lấy túi trữ vật trên thi thể của đại hán, tiếp theo từ đầu ngón tay bắn ra một đạo hỏa cầu nhỏ đánh vào thi thể, trong khoảnh khắc đã biến thành tro bụi. Sau đó, thu lại thanh quang của Thanh ngưng kính đang vây khốn ngân kiếm cùng kim nhận lại, rồi thu tất cả vào túi trữ vật.
Lúc này Hàn Lập mới ngẩng đầu lên, mặt không chút thay đổi hướng tới cô gái đi đến.
Cô gái vừa thấy Hàn Lập đi về phía mình, khuôn mặt vốn tái nhợt không chút huyết sắc, không khỏi sợ hãi co rút thân mình lại, lui về phía sau mấy bước.
"Ngươi muốn gì? Còn đi tới nữa, ta sẽ không khách khí!" Cô gái áo lục rốt cục lấy hết can đảm, lấy từ trong túi trữ vật ra một ngọn tiểu kiếm màu đen nhắm về phía Hàn Lập đang tiến tới. Nhưng Hàn Lập liếc mắt qua, đã nhìn ra kiếm này chỉ là một kiện trung phẩm pháp khí rác rưởi mà thôi, xem ra chiếc khăn lụa khi nãy chính là món pháp khí cao cấp nhất của nữ nhân này!
"Cô nương đối đãi như vậy với ân nhân cứu mạng sao?" Hàn Lập bỗng nhiên nhăn nhăn cái mũi, nhoẻn miệng cười nói.
"Đại ân cứu mạng?" Cô gái sửng sốt một chút. Bị vẻ mặt trước sau khác biệt của Hàn Lập làm cho trở nên có chút hồ đồ. Tựa hồ vẫn chưa kịp phản ứng lại.
"Cô nương thật đúng là người mau quên! Nếu không phải vừa rồi phải ra tay, dưới kiếm của người nọ mà cứu cô nương ra, tại hạ cần gì phải làm ra loại thủ đoạn giết người diệt khẩu này!" Hàn Lập dở khóc dở cười nói.
"Ồ… thực thực xin lỗi, ta… ta vừa rồi sợ hãi nên quên mất!" Cô gái lúc này mới giật mình nhớ lại việc này, vội vàng đỏ bừng mặt giải thích. Tạo nên bộ dáng tay chân không biết để đâu, làm cho người ta thấy mà động lòng.
"Không có gì! Nhưng thật ra hai người chúng ta cũng có duyên, ở trong này còn có thể gặp mặt, thật có chút kỳ lạ!" Hàn Lập thân thiết nói, chẳng biết vì sao, vừa thấy bộ dáng thẹn thùng của cô gái, Hàn Lập đã cảm thấy đặc biệt yêu mến, cứ giống như là thấy tiểu muội ở nhà vậy.
"Tại hạ Hàn Lập, không biết cô nương xưng hô thế nào?" Hàn Lập phi thường tùy ý mở miệng hỏi.
"Ta… ta gọi là Hạm Vân Chi" Cô gái sau khi do dự một chút, gương mặt ửng đỏ mà nói ra, nghĩ thấy trước mặt một thanh niêm nam tử mà chủ động nói ra phương danh của mình, cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.