"Phành" một tiếng, hai kiện thượng phẩm pháp khíúau khi bổ ra hai lỗ nhỏ trên xúc tu, đã bị bật ra, làm Hàn Lập có chút ngạc nhiên.
"Thật cứng rắn! Cơ hồ chất lượng vật liệu có thể so sánh với trung phẩm pháp khí!" Hàn Lập ngầm hô may mắn, nếu không phải thi triển một chút thủ đoạn, thì thu thập con rết này thật đúng là phải phí nhiều sức lực.
Hàn Lập thấy phi đao kim bát tạo ra hiệu quả không lớn, liền thuận tay thu trở về.
Độc trùng này tuy bị vết thương trí mệnh nhưng sinh mệnh lực vẫn rất mạnh mẽ, vẫn ở nơi đây quay cuồng không ngừng, xem ra trong một thì nửa khắc sẽ không gục xuống. Vì thế hắn nhăn trán một chút, thân pháp thi triển, lóe lên vượt qua cực nhanh trên đầu yêu thú, không hề bận tâm tới sinh tử của nó, trực tiếp dọc theo thông đạo của sơn động mà về sảnh đá.
Trong sảnh đá, vài cây con "Tử Hầu hoa" màu xanh kia vẫn ở nơi đây, vẫn còn tốt, không có việc gì, điều này làm Hàn Lập lòng tràn đầy vui mừng.
Hắn từ trong túi trữ vật lấy ra vài hộp ngọc bích lớn nhỏ giống nhau đặt trên mặt đất, lúc này mới cầm phi đao lên, cực kỳ cẩn thận đem "Tử Hầu hoa" kia và cả khối đá nhỏ màu tím bên dưới đồng loạt khoét lên, sau đó dùng phi đao nâng lên đặt vào tay, hắn bỏ vào trong hộp ngọc, cẩn thận đóng kín lại.
Khi tất cả linh dược đều bị hắn nhất nhất hái xong. Sau khi thu vào, hắn mới thoải mái, nhẹ nhõm thở phào một hơi, tâm thần trở nên bình ổn.
Hắn lười biếng duỗi duỗi lưng, lại tùy ý quét mắt một phen quanh sảnh đá, tin tưởng xác nhận trong này đích xác không có bỏ sót thứ gì, mới bình thản đi ra khỏi nơi đây.
Khi Hàn Lập trên đường đi qua nơi con rết bị thương nặng, con yêu thú kia đã không nhúc nhích, nằm im trên mặt đất, hoàn toàn đã chết, dưới thân chảy ra một vũng lớn độc huyết, làm cho khu vực này của sơn động tràn ngập một mùi vị cổ quái làm cho người ta nôn mửa, Hàn Lập sau khi ngửi thấy, cảm thấy có chút choáng váng đầu óc.
Hàn Lập cả kinh, biết đây là kết quả của việc độc tính của độc huyết lan ra trong không khí. Cho nên nhanh chóng phục dùng một ít "Thanh Linh tán", lúc này cảm giác khó chịu mới tiêu trừ.
Hắn đi đến chỗ cách thi thể con rết bảy, tám trượng liền ngừng lại, tiếp theo xuất ra phi đao đâm loạn bảy, tám cái, thấy con rết thực sự không nhúc nhích tí nào, lúc này mới yên lòng tiếp tục đi tới.
Nhưng mới đi vài bước, thân hình Hàn Lập dừng lại. Cúi người rút từ trên mặt đất ra một mũi nhọn ngắn màu đen. Hắn dùng hai ngón tay cầm mũi nhọn nhẹ nhàng lau sạch bùn đen, mũi nhọn lập tức tỏa ra kim quang lập lòe, đích thị là kim nhận.
Thì ra Hàn Lập có khả năng dễ dàng chọc thủng bụng con rết yêu thú, chính là ở trong đoạn thời gian hắn biến mất kia, đem kim nhận, trên đoạn đường ra vào sơn động cắm xuống một nửa lộ phần sắc bén lên trên.