"Đôi giày bảo bối của lão Phong sao lại ở trong tay ngươi? Các ngươi có quan hệ gì, Đạp vân ngoa này chính là bảo bối của tên kia, căn bản sẽ không đưa cho người khác dùng!"
Liền theo mấy câu nói đó, một bóng người chẳng biết từ nơi nào xông ra, đứng cách Hàn Lập khoảng hai mươi trượng, dưới một tàng cây thật lớn. Thân hình người này tầm thước, không lớn không nhỏ, khuôn mặt lốm đốm vết đen, tuổi ước chừng bốn mươi tuổi, trên người còn có bảy, tám cái túi lớn nhỏ bất đồng.
Tuy nhiên trên gương mặt xấu xí không tưởng lúc này là vẻ mặt kinh ngạc! Hai mắt hắn chằm chằm nhìn lên Linh ngoa tại chân Hàn Lập, tựa hồ đối với "Đạp vân ngoa" này vẫn còn chưa dám chắc chắn tin tưởng.
"Các hạ là ai, vì sao lại đánh lén ta?" Hàn Lập không có trả lời vấn đề của đối phương, ngược lại không khách khí hỏi lại một câu. Hắn không muốn bị đối phương dắt mũi, khí thế đột nhiên bị ngăn lại.
Hán tử xấu xí vừa nghe thấy vậy, trước tiên hơi dừng lại, nhưng lập tức liền giận dữ, khuôn mặt xấu xí hiện lên vẻ hung ác. Hắn đưa tay, muốn lập tức giáo huấn cho tên tiểu tử trước mắt không người này, nhưng sau đó nhớ ra cái gì đó, không ngờ lại kìm chế sự tức giận, hạ tay xuống. Nhưng ngoài miệng hung hăng nói:
"Tiểu tử, đừng tưởng rằng đi Linh ngoa của lão Phong là ta không dám giáo huấn ngươi! Phong Nhạc lão tiểu tử cho ngươi đôi giày này, chẳng lẽ không nhắc tới tên của ta, Linh thú sơn Chung Ngô? Tuy nhiên cũng có chút kỳ quái, ngươi rõ ràng là người của Hoàng Phong cốc, hắn như thế nào lại đem đôi giày này cấp cho ngươi. Chẳng lẽ lão Phong sống chết không xong rồi? Bất quá nhìn bộ dáng thì kết quả chắc cũng không giống như vậy!"
Hán tử xấu xí nói xong liền dùng ánh mắt dò xét nhìn Hàn Lập đang đứng.
Lúc này đến phiên Hàn Lập tức giận, sắc mặt hắn khó coi, hừ một tiếng, lãnh đạm nói:
"Các hạ, đừng có tùy tiện nhận có quan hệ! Phong Nhạc kia đã sớm chết, đôi giày này được lấy từ chân của hắn!"
"Chết? Cuồng nhân Phong Nhạc?"
Hán tử xấu xí vốn đang hung hăng, nghe xong như vậy lập tức nhẩy lên cao ba thước, ngạc nhiên không thể diễn tả! Sau đó hắn không tự chủ được lùi lại mấy bước, đưa mắt dò xét, nhìn Hàn Lập.
"Là ngươi giết?" Ác hán hít vào một hơi, con mắt xoay chuyển một vòng, giọng lo lắng hỏi. Thần sắc rốt cuộc không nhịn được bắt đầu trở nên bạo ngược, hung ác.
"Tốt thôi, ngươi muốn báo thù cho hắn?" Hàn Lập đưa hay tay ra phía sau, bất động thanh sắc nhìn chằm chú vào đối phương.
Nhưng trong khi đó vẫn đưa tay vào trong túi trữ vật, thầm bí mật lấy ra ti tuyến, lặng lẽ mang vào ngón vô danh.
Hắn thản nhiên thừa nhận trước mặt người này, thừa nhận hắn ra tay sát hại. Nhưng thật ra có hơn phân nửa là lập uy cho mình, hy vọng người này thấy khó mà lui, không trêu chọc đến mình. Hắn không hy vọng vừa mới tiến vào nơi này lại lập tức cùng người đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, làm chậm trễ đại kế kiếm thuốc.