Tuy Hàn Lập đối với thân pháp thần tốc của Phong Nhạc rất lấy làm khó hiểu, trong lòng đầy nghi vấn.
Nhưng bây giờ cũng phải là lúc tìm hiểu nguyên nhân, đành bất đắc dĩ xuất ra phù bảo "Kim Quang Chuyên " trước,sau đó mới tung "Kim phù tử mẫu nhận" lên. Một luồng gió bắn ra ngoài, biến thành tám đạo kinh quang, khí thế hung hãn bắn về phía Phong Nhạc, tận dụng số lượng mà thủ thắng.
Nếu đối phương hoang mang thu hồi tự bảo thì càng tốt, còn không ít ra cũng có thể duy trì được cục diện bất bại. Chẳng qua Hàn Lập cũng chẳng tin tưởng khả năng đối phương thu hồi pháp bảo, một kẻ có thanh danh như vậy, hẳn thực lực không chỉ có thế, cho nên đợt tấn công này cũng chỉ để thử nghiệm xem sao.
Quả nhiên Phong Nhạc thấy Hàn Lập phóng kim nhận tới, cũng không chút bối rối.
Hắn hắc hắc cười lạnh mấy tiếng, sau đó rút một kiện pháp khí màu vàng ra.
Phong Nhạc chưa lập tức động thủ, cũng không vội vàng chống đỡ tám đạo kim quang ở trước mặt, xuất ra một vòng hào quang màu xanh bao vây xung quanh người. Kim nhận lao tới quang cầu thì nổ liên tiếp phát ra những thanh âm lập bộp, sau đó bắn ngược trở lại.
Cái này chính là kiện pháp khí có khả năng phòng ngự cao nhất, hơn nữa uy lực tuyệt đối vượt qua Phi thiên thuẫn của Hàn Lập.
Hàn Lập sắc mặt đại biến, khuôn mặt phút chốc biến thành tái nhợt, bên kia Phong Nhạc cười rộ lên ra vẻ đắc ý.
Cũng khó trách hắn từ lúc tìm được Hoàn La tán tới nay cũng chưa gặp được tu tiên giả cấp thấp làm bị thương, mà hiện tại thấy Hàn Lập ngạc nhiên như vậy, trong lòng cũng hết sức thoải mái.
Với Hoàng La Tán này, Phong Nhạc còn coi trọng hơn phù bảo tiểu đao kia nhiều. Dù sao phù bảo cũng chỉ có thể sử dụng được vài lần rồi biến thành hàng phế thải, còn Hoàng La tán này còn trợ giúp được hắn vô số lần nữa.
Hàn Lập thở dài, tay bắt quyết ngón tay đưa lên chỉ về phía kim nhận, tất cả kim nhận đều quay trở lại nguyên hình.
Phong Nhạc chẳng hiểu Hàn Lập có ý định gì, nhưng tự tin hoàn toàn vào phòng ngự của mình, bắt đầu toàn lực chỉ huy hoàng mang, phát khởi thế công vô cùng sắc bén, sử dụng tiểu đao nhanh như thiểm điện, liên tục vây quanh bốn phía Hàn Lập không ngừng tìm chỗ sơ hở mà công kích.