Gương mặt xấu xí của Phong Nhạc cực kỳ khó coi, hắn vạn vạn lần không nghĩ tới đối phương dám chọc ghẹo hắn, trong lòng lửa giận đùng đùng, lên đến cực điểm.
Hắn năm đó tuy Trúc Cơ không thành, nhưng dựa vào vài món pháp khí không tệ cùng thủ đoạn hung độc, trong hàng đệ tử cấp thấp tại các phái hung danh lan xa!
Phải biết rằng, hắn bởi vì kết thù, từng đem người tu tiên khác nhốt trong phòng tối, liên tiếp tra tấn ba ngày ba đêm, tiếng kêu la không ngừng, được xem là kẻ giết người hung tàn.
Trong hàng đệ tử bình thường, không cần nói đến việc nhìn thấy hắn, mà chỉ nghe được danh hiệu của hắn, thì sắc mặt đa trắng bệch, lập tức chuồn ra xa rồi.
Ác danh như thế, các tu sĩ Trúc Cơ kỳ vốn sớm xem hắn không vừa mắt, tìm cách xử lý. Nhưng hắn cũng rất giảo hoạt, tuy đối với người tu tiên cấp thấp hung ác vô cùng, nhưng vừa thấy người có thực lực vượt trên hắn, lập tức bỏ chạy, trốn trở lại Thiên khuyết bảo để tị nạn, mà Thiên khuyết bảo bởi vì uy danh của mình, tự nhiên sẽ không đem hắn giao ra.
Vì thế những người đuổi giết hắn cũng chỉ có thể trợn mắt, mà để hắn tiêu diêu tự tại.
Mà sau khi đã qua cơn đuổi giết, Phong Nhạc lại nghênh ngang xuất bảo, tiếp tục tàn độc với người tu tiên khác, cứ như thế liên tiếp vài lần, các cao nhân này cũng đành phải nhắm mắt mà cho qua việc này! Dù sao Phong Nhạc cũng biết nặng nhẹ, không ra tay với người có bối cảnh chống lưng, không có khả năng thương tổn người thân cận của bọn họ.
Kể từ đó, Phong Nhạc trong thất đại phái, càng thêm hung hãn điên cuồng, ác danh lan xa! Cũng khiến cho hắn càng ngày càng không kiêng kị, dần dần tạo thành duy ngã độc tôn, tâm tính điên cuồng có một không hai! Trừ các đệ tử trong phái thanh danh không dưới hắn, căn bản là không xem các tu sĩ cấp thấp khác ra gì!
Mà hiện tại, Hàn Lập chỉ là một tay lính mới mười một tầng, lại dám nói ra lời muốn giết hắn, một kẻ tự đại như Phong Nhạc làm sao mà không giận dữ cho được!
"Muốn chết!"
Phong Nhạc hít nhanh một hơi, rốt cuộc không thể để Hàn Lập sống lâu thêm một giây nào nữa, thanh tiểu đao trước người lại tỏa hoàng mang nhắm thẳng vào đầu của Hàn Lập mà bắn tới, định một đao chém bay đầu đối phương. Hắn [tự tin, cái vòng bảo hộ màu lam thuộc tính thủy của đối phương, tuyệt đối là không chịu nổi một kích của phù bảo của mình.