Hàn Lập khi bị hỏi tới một mực bảo không biết, khăng khăng khẳng định rằng tu vi ngày nay tất cả đều là do khổ tu mà thành, tại sao tốc độ tu luyện kinh người thì Hàn Lập bắt chước đem kỳ ngộ đã được chuẩn bị trước, chính là khi xưa lúc còn thơ ấu từng ăn nhầm một quả lạ, giảng thuật cho Vương sư thúc nghe, đem hết thảy trút lên đầu dị quả. Bởi vì xuất hiện tình hình này nên hắn đặc biệt tìm cớ để bào chữa.
Hàn Lập biết lời nói dối khi có bảy phần thực, ba phần giả mới có thể làm cho người ta tin, cho nên hắn miêu tả dị quả thực không phải là tưởng tượng không có cơ sở, mà là một loại tiên gia chi quả gọi là "Long Lân quả" thế gian truyền lưu trăm ngàn năm nay, nghe nói người phục dùng có thể thoát thai hoán cốt, bạch nhật phi thăng, thật sự có hay không có quả đó, Hàn Lập cũng không biết, dù sao cũng không ai chân chính phục dùng qua.
Vị Vương sư thúc này đã đọc nhiều thi thư, sau khi nghe Hàn Lập kể chuyện dị quả, hai mắt tỏa sáng, đích thực từ một nơi nào đó đem ra một quyển cổ thư gọi là "Kỳ vật dị chí" và từ trong đó tìm được "Long Lân quả" như lời Hàn Lập nói, đã làm cho lão chấp nhận.
Sự tình đến bước này, Hàn Lập đương nhiên là thuận thủy thôi chu (xuôi nước đẩy thuyền) thừa nhận, làm Vương sư thúc "híc híc" cảm thán không thôi.
Hàn Lập còn nói cho đối phương biết, khi quả này bị hái xuống, thì cây lá đều khô héo mà chết ngay lập tức, cho dù tại nơi ban đầu tìm lại lần nữa, cũng tuyệt không có quả thứ hai. Cứ như vậy liền hoàn toàn cắt đứt ý niệm trong đầu của đối phương sau khi nghe được muốn đi tìm, hoàn toàn ngăn chặn lời lẽ tiếp theo của đối phương.
Liên quan đến điều này, có thể có lòng tham nổi lên hay không, tin tưởng là thực, ước muốn đi tìm tiên quả thứ hai ở địa phương khác, vậy mặc kệ việc của lão, để đối phương tự mình bận rộn đi tìm đi.
Hơn nữa Hàn Lập rất rõ ràng, đừng xem vị Vương sư thúc ở trước mặt hắn, hoàn toàn là bộ dáng thực sự, đột nhiên hiểu ra. Trên thực tế, những lời này có làm cho đối phương tin tưởng vài phần hay không, trong lòng Hàn Lập thực không để ý bao nhiêu.
Phỏng chừng đối phương trong lúc đó cũng bán tín bán nghi, nửa tin nửa ngờ. Vì thế đối với vị Vương sư thúc này, Hàn Lập về sau có thể tránh được liền tránh, có thể trốn được liền trốn, để tâm chú ý một chút, tránh bị đối phương nhìn ra cái gì.
Nhưng Hàn Lập tin tưởng rằng, chỉ cần Trúc Cơ thành công, tiến vào Trúc Cơ kỳ thì thân phận của hắn liền khác đi. Cho dù trong tâm của Vương sư thúc có nghi hoặc, cũng sẽ không dễ dàng chọc tới mình, tu tiên giới dù sao cũng lấy thực lực để nói chuyện.