Hàn Lập thuận thế đứng sang bên cạnh "Trần sư muội", cúi đầu nhìn thật kỹ dung mạo xuân tình bột phát mê người này, ánh mắt đảo qua đảo lại, không khỏi dừng lại vài nơi trên thân thể xích lõa mềm mại.
Hai vú vồng lên căng tròn, cái rốn xinh xắn, thậm chí cả khu vực thần bí, tất cả đều làm cho Hàn Lập miệng lưỡi khô khốc, có chút mê muội.
Hắn rất rõ, chỉ cần hắn nguyện ý, vưu vật trước mặt lập tức có thể cho hắn thưởng thức tư vị tiêu hồn nhập cốt, hắn sẽ trở thành một nam nhân chân chính. Nhưng nhìn mãi rồi Hàn Lập cũng phải miễn cưỡng di chuyển ánh mắt quyến luyến của mình ra chỗ khác, trở lại trên khuôn mặt của nàng.
Hắn nhíu mày, đột nhiên giơ một ngọn trỏ, chạm khẽ vào môi nàng, cảm nhận được cảm giác ướt át, mềm mại, rồi thu lại rất nhanh, tiếp tục nghe hơi thở phát ra từ mũi nàng.
"Đúng là Hợp Hoan Đan, xenm ra kẻ đó cũng không nói láo!" Chỉ trong chốc lát, Hàn Lập lại hạ ngọn tay xuống, lầu bầu nói, tựa hồ đã hoàn toàn khôi phục được sự tỉnh táo.
"Đại mỹ nữ, xem ra vận khí của nàng cũng không tệ. Nếu không phải đã ăn xuân dược của hắn, sợ rằng sẽ bị ta bịt miệng. Nhưng nếu đúng là Hợp Hoan Đan thì không lo, trước khi nhìn thấy ta, ngươi đã bị ảo giác, căn bản sẽ không nhớ nổi khuôn mặt ta!" Hàn Lập nâng cằm nàng lên, nhìn đôi mắt đẹp mê say của nàng, khe khẽ nói.
"Thực ra, phương pháp an toàn nhất chính là để cho nàng biến mất khỏi thế gian. Mặc dù là ảo giác nhưng vẫn còn có thể lưu lại một chút ấn tượng, cho dù tỷ lệ này phi thường thấp! Nhưng nàng hẳn là rất may mắn! Ta dù không phải là người tốt nhưng cũng không phải hạng người độc ác sát nhân, lại càng ưu ái phụ nữ. Nếu nàng là nam thì ta đã sớm bổ cho một đao, không hề do dự như vậy đâu" Hàn Lập tiếp tục tự nhủ, trên mặt có chút bất đắc dĩ cười khổ.
Sau khi nói xong, Hàn Lập im lặng, nhìn chằm chặp vào khuôn mặt xinh đẹp trong chốc lát, đột nhiên cúi đầu hôn lên đôi môi kiều diễm ướt ái của nàng, tự cho phép làm trò ngu ngốc một chút, mà nữ tử cũng nhiệt tình như lửa đáp lại. Sau một hồi tiêu hồn khá lâu, Hàn Lập mới quyến luyến rời khỏi đôi môi thơm mọng của nữ tử.
"Chuyện nam nữ quả thực là kỳ diệu! Cho dù không thực sự tiêu hồn, nhưng hôn một cái cũng coi như là thù lao của ân cứu mạng chứ!" Hàn Lập thì thào nói, bộ dáng không chịu thua thiệt cái gì.