Nếu đã bại lộ rồi, vậy có trốn ở chỗ này không ra cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Hàn Lập hít sâu một hơi, đội vòng bảo hộ chói mắt, hai tay mỗi bên thủ sẵn một kiện pháp khí, đi ra từ phía sau đống đá.
"Là ngươi"
Sau khi nhìn rõ diện mạo Hàn Lập, "Lục sư huynh" kêu lên có chút kinh ngạc, không ngờ hắn vẫn nhận ra Hàn Lập.
Tâm tình của Hàn Lập lại theo tiếng kinh hô của đối phương hơi trầm xuống một chút.
Vị "Lục sư huynh" này ngày đó tại trên ngọn đồi nhỏ đã từng gặp mặt hắn, hơn nữa là đang ở trong lúc đánh nhau hỗn loạn, nhưng hôm nay mấy tháng cũng đã trôi qua, không ngờ còn có thể chỉ liếc mắt đã nhận ra hắn, điều này chứng tỏ rằng người này không chỉ là trí nhớ kinh người, có thể đã gặp qua là không quên được, điều đó còn chứng tỏ tâm tư cẩn thận kín đáo, tâm kế hơn người.
Nhưng vô luận là loại tình huống nào, đối với Hàn Lập mà nói đều không thể coi như một tin tốt được.
Thật ra hắn đã mơ hồ cảm thấy, vị "Lục sư huynh" trước mắt này ở vào một một phương diện nào đó mà nói, có thể xem như là cùng một loại người như hắn, cũng quen dùng tâm kế, cùng ra tay vô tình.
Đặc biệt là cái loại biểu hiện kiêu ngạo trước mặt người khác này, tuyệt đối cùng sự cúi đầu thấp kém của Hàn Lập đồng dạng là một loại che mắt, chỉ là Hàn Lập không muốn khơi lên sự chú ý của người khác, mà "Lục sư huynh" thì lại là cố ý gây cho người khác lòng khinh thường, để che dấu bộ mặt thật của hắn mà thôi.
Có điều, Hàn Lập tự nhận là không cách nào vô sỉ giống như đối phương, cũng không cách nào vô tình cùng ác độc giống như đối phương vậy, hắn chỉ là luôn luôn đeo đuổi con đường trung dung chỉ để ý đạo đức của bản thân mà không cần quan tâm người khác nghĩ gì mà thôi.
Trong lúc Hàn Lập trong lòng suy tư, thần sắc "Lục sư huynh" cũng trở nên trịnh trọng, tựa hồ cũng liên tưởng đến gì đó, ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập lộ ra hung quang, không hề che dấu chút sát khí nào của hắn.
Hàn Lập thở dài một hơi, vốn còn định phí chút miệng lưỡi, xem xem có thể đánh lừa mà thoát thân, nhưng hôm nay thấy thần thái của đối phương và bằng vào tâm kế của đối phương, đúng là đường sống một điểm vòng vo cũng không có nữa rồi, hắn và mình khẳng định chỉ có thể còn một người có khả năng sống trên đời, vì vậy không cần uổng phí miệng lưỡi, coi như tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước là thượng sách).