"Ha ha! Đây rồi, tìm được rồi! Ta biết sư muội nhất định sẽ mang theo bên mình, quả nhiên không sai!" Lục sư huynh mừng như điên từ trong đống đồ lôi ra một cái hộp gỗ nhỏ màu đỏ.
Nắp hộp đã mở ra, nhưng Hàn Lập bởi vì khuất góc nên nhìn không rõ đồ vật bên trong hộp, lòng hiếu kỳ càng tăng lên, nhưng cũng không dám coi thường vọng động.
Phải biết rằng, tên gia hỏa đối diện ác độc như thế, ngay cả bạn nữ của mình cũng có thể xuống tay, nếu như tên "sư đệ" này bị hắn phát hiện rồi, vậy thì càng muốn giết người diệt khẩu, không chết không thôi.
Hơn nữa uy lực pháp thuật Phong thuộc tính của đối phương, hắn cũng chính mắt thấy qua, bất luận là công kích hay phòng ngự đều sắc bén vô cùng, cũng không phải là người chỉ biết ba miếng pháp thuật mèo cào như hắn có thể so sánh với. Càng huống chi đối phương pháp lực cũng thâm hậu hơn nhiều so với hắn, đã ở vào dạng trung giai tầng thứ mười hai. Cứ như vậy, vô luận là pháp thuật hay pháp lực, hắn đều tuyệt đối ở vào hạ phong, tựa hồ không có gì phần thắng.
Nhưng Hàn Lập tự cho là, nếu thực sự đánh hết sức mà nói, hắn vẫn có thể chống lại đối phương, dù sao pháp khí vốn có lại thêm những pháp khí mới cũng không phải là ăn chay, đến lúc đó phát sinh động thủ ai giết ai vẫn còn chưa khẳng định được?
Có điều, Hàn Lập cũng không có hứng thú, đem mạng nhỏ của mình chơi đùa kiểu diễn tuồng anh hùng cứu mỹ nhân này. Dù sao "Trần sư muội" kia và hắn không thân không thích, là nàng tự mình có mắt không tròng, ương bướng chọn một vị độc ác đáng khinh làm bạn tình, tự động dâng tới cửa, vậy có thể oán ai? Muốn Hàn Lập vô duyên vô cớ vì thế mà liều mạng, hắn cũng không có giác ngộ cao như vậy.
Cho nên hắn chuẩn bị xác thật xem hết màn kịch này, sau đó cùng vị "Lục sư huynh" kia mỗi người một đường, không ai liên quan tới ai. Đương nhiên, đối với vị "Lục sư huynh" này, Hàn Lập về sau này khẳng định càng phải thêm chú ý rồi, dù sao người có thể tàn nhẫn độc ác tới mức như vậy, hắn thật đúng là lần đầu tiên thấy được, đối trình độ vô tình của người này, hắn cam bái hạ phong.
Nghĩ tới đây, Hàn Lập đem liễm khí thuật mới học được không lâu lặng lẽ thi triển ra, sợ đối phương trong lúc vô ý cảm ứng được sự tồn tại của hắn, khiến cho hắn không đánh một trận sống mái không được.
Lúc này, "Lục sư huynh" đã đem hộp gỗ bỏ vào bên trong Trữ vật đại của mình, sau đó cười dâm đãng vài tiếng, lần nữa nhích gần đến bên người "Trần sư muội".