"Đinh lão, làm phiền lão xem xem vật này được không? Vãn bối mặc dù cảm thấy hình như là linh dược ngàn năm, nhưng thâm tâm rất không chắc chắn, cũng hy vọng Đinh lão thẩm định niên đại một chút." Điền chưởng quỹ, dùng ngôn từ khiêm tốn nói, sau đó đem hộp gấm đưa qua.
"Linh thảo ngàn năm?" Đinh lão nghe nói, có chút khó tin, nhưng vẫn nhận lấy hộp gấm.
"Mời lão xem kỹ xem! Có phải thật sự là Hoàng tinh chi ngàn năm hay không?" Điền chưởng quỹ cố gắng áp chế hưng phấn trong lòng, lời nói có chút dồn dập.
Lão già cũng không nói gì thêm, mà là nheo mắt, thần tình chăm chú nhìn hình dạng, màu sắc thậm chí từng đường gân của vật trong hộp, kể cả thỉnh thoảng đem cái hộp đưa lên mũi, khẽ ngửi như vậy vài lần.
Dược thảo này chính là Hàn Lập một tay chăm bón mà ra, cho nên có phải linh dược ngàn năm hay không, hắn trong lòng tự nhiên có tính đến, bởi vậy từ đầu chí cuối ngồi ở một bên ánh mắt tự nhiên như thường, đối với cử động của lão già như không nhìn thấy. Điều hắn lo lắng, chỉ là vấn đề mặc cả như thế nào với Vạn Bảo lâu.
Điền chưởng quỹ thì lại trái ngược với Hàn Lập, hắn nhìn không chớp mắt vào nhất cử nhất động của lão già, kiểu đó cùng với phong độ vạn sự không rung động lúc đầu gặp mặt Hàn Lập đã hoàn toàn biến mất, lúc này trên mặt tràn ngập sự mong ngóng, thần tình phức tạp hồi hộp lo lắng cái được cái mất.
Cuối cùng, Đinh lão đem cái hộp nhẹ nhàng đặt lên trên bàn, sau đó tay mân mê chòm râu nhắm mắt trầm tư một lát, mới mở hai mắt ra, dùng ngữ khí hết sức chắc chắn tỉnh táo nói:
"Chúc mừng chưởng quỹ, đây đích xác là Hoàng tinh chi đã ngoài ngàn năm không giả, mà còn là mới ra khỏi đất không bao lâu, cực phẩm thiên niên thảo dược tính chưa hao tổn chút nào, điểm ấy lão phu có thể cam đoan!"
Điền chưởng quỹ vừa nghe trên mặt mừng rỡ, theo sau cung kính tiễn lão này xuống thang lầu, tiếp theo cầm lấy cái hộp đựng linh thảo vui mừng khôn tả, nhìn đi nhìn lại mấy lần.
"Điền chưởng quỹ, ngươi ta hai người có phải nên nói về việc giao dịch hay không!" Hàn Lập thấy việc đối phương tựa hồ đã quên mất chủ nhân linh thảo còn ngồi ở một bên, không nhịn được buông lời nhắc nhở một câu.
"Ồ… ồ! … Tại hạ thật hồ đồ, mong rằng Lệ huynh thứ lỗi!" Điền chưởng quỹ sau khi hơi sững sờ, lúc này mới nhớ ra gốc linh thảo này còn chưa thuộc về Vạn Bảo lâu, không nhịn được da mặt hơi đỏ lên.
"Ha ha, việc này không có gì! Có điều các hạ định giao dịch như thế nào, thấy Điền chưởng quỹ đối với vật ấy yêu thích như thế, chắc hẳn sẽ không để cho tại hạ thất vọng chứ!" Hàn Lập khẽ cười rồi nói, có chút lấn ép đối phương.