Phường thị của Hoàng phong cốc thoạt nhìn rất giống Thanh Ngưu trấn quê hương của Hàn Lập, cả khu cũng chỉ có một con đường mà thôi, đường phố theo hướng Nam Bắc, đoạn phía nam có xây mấy chục căn nhà lớn nhỏ, những công trình này hoặc cao hoặc thấp, có khi là nhà lầu, có khi chỉ là căn nhà nhỏ mà thôi, thật là nhấp nhô không đều.
Đây đều là sản nghiệp của Hoàng phong cốc, nhưng chỉ có chưa tới một nửa là còn do đệ tử Hoàng phong cốc tự mình trông nom, hơn phân nửa kia thì cho các gia tộc tu tiên và tán tu thuê buôn bán hàng năm ở đây. Trong đó đại bộ phận đều là cửa hàng mua bán nguyên liệu, phù lục, cùng với pháp khí, cũng có một gian Ngũ hành thư điếm chuyên môn bán pháp quyết sơ cấp, với hai gian tửu lầu và khách sạn làm nơi mọi người ăn uống sinh hoạt hàng ngày.
Cả khu chợ ngoại trừ một số ít chấp sự đệ tử cấp thấp này ra, còn có một số lượng cao thủ Trúc cơ kỳ nhất định trú quanh năm ở đây, để duy trì trật tự của phố phường này, phòng ngừa có người làm loạn.
Mà cuối con đường phía bắc, thì lại trống trơn, là đặc biệt để lại cho người tu tiên tạm thời bày hàng bán. Chỉ cần giao cho đệ tử Hoàng phong cốc quản lý nơi này một khối linh thạch cấp thấp, người ngoài đã có thể bày hàng bán tại chỗ trống hai bên cả ngày mà không chịu bất cứ quấy nhiễu gì, thậm chí trong lúc bán hàng còn có thể được sự bảo vệ của những đệ tử này, không cần sợ có kẻ thù nhân cơ hội trả thù.
Có những biện pháp này hỗ trợ người tu tiên bên ngoài tới đây buôn bán, hơn nữa hoàn cảnh phố xá đặc thù, điều này làm cho khu buôn bán của Hoàng phong cốc quanh năm thịnh vượng, hơn nữa có một ít vật quý hiếm từ trong khu chợ thỉnh thoảng truyền ra, điều này đã hấp dẫn càng nhiều người tu tiên tới đây vơ vét bảo vật.
Bất quá, Hàn Lập vì tránh bị nghi ngờ, cũng không phải từ cửa khẩu phía Nam thuận lợi nhất tiến vào nơi đây, mà là sau khi vòng một vòng lớn, từ mặt phía Bắc mới tiến vào bên trong, hơn nữa trước khi bước vào cửa khẩu, hắn lại thêm vào trên đầu một cái nón lá màu xanh che giấu khuôn mặt, để phòng ngừa nơi này còn có người nhận biết mình.
Lúc này đã là thời khắc xế chiều, trên đường của phường thị nhìn lại tựa hồ cũng lác đác không có bao nhiêu người. Bất quá, đây cũng là một việc rất bình thường, dù sao khu buôn bán này cũng không phải là nơi náo nhiệt đời thường, náo nhiệt cả ngày rộn ràng nhộn nhịp không ngừng, đã có thể tới đây đều là người tu tiên trong một vạn tuyển một! Có thể có nhiều người như vậy đã xem như rất không tệ rồi.