Hàn Lập sau khi đã định chủ ý, thì bỏ ngọc đồng này xuống, cầm cái kia lên.
"Định nhan đan" chế tác thì đơn giản hơn Trúc Cơ đan nhiều, không cần dùng chân hỏa để luyện chế, nguyên liệu dược liệu cũng dể tìm, đều là loại thường thấy.
Điều duy nhất làm cho hắn ngạc nhiên chính là, các dược liệu này dược tính đều phải ngoài ngàn năm, mới có thể làm ra Định nhan đan, cái này cũng khó trách chưa bao giờ nghe nói qua đan dược này. Dù sao đối với người tu tiên linh thảo ngàn năm, còn không không phải bảo bối hay sao, làm sao mà lãng phí chế tạo ra Định nhan đan không có chút tác dụng gì đối với tu vi, cái này cũng chẳng trách tại tu tiên giới chẳng mấy người biết về Định nhan đan.
Bất quá cái này đối với Hàn Lập mà nói căn bản không phải vấn đề gì, chỉ là thơi gian lâu hơn một chút mà thôi. Bởi vậy hắn quyết định, để đối phó về chuyện Trúc Cơ đan sau này, thì thử luyện chế một lô Định nhan đan để xem cách điều chế có chính xác hay không, có thể làm cho dung nhan của người ta thủy chung duy trì như tại thời điểm uống đan dược vào hay không.
Mà sáu bảy ngày sau đo khi lão đầu tới Bách dược viên lấy thuốc, Hàn Lập cũng không có che dấu, mà trực tiếp hỏi về chuyện ba loại kỳ dược trên.
"Ngọc tủy chi, Tử hầu thoại, Thiên linh quả?" Lão đầu chớp chớp mắt, hai con mắt nheo lại thành một đường.
"Hắc hắc! Xem ra sư điệt đã tìm hiểu cách điều chế Trúc Cơ đan, cho nên mới hỏi thăm về ba loại chủ dược này! Bất quá, sư điệt! Chẳng lẻ ngươi vẫn thật muốn tự mình luyện đan sao?" Vị Mã sư bá này liếm liếm môi, dùng một loại ánh mắt ngươi thật không biết trời cao đất rộng mà nhìn Hàn Lập.
"Đương nhiên là không phải, không nhắc tới ba loại chủ dược vãn bối vẫn không hề hay biết, mà ngay cả mấy loại phụ dược mấy trăm năm, vãn bối làm sao tìm ra ở nơi này chứ? Trong vườn này, lâu năm nhất cũng chỉ có một cây Hóa long thảo trăm năm mà thôi! Dưới tình huống đó, sư điệt làm sao mà nghĩ đến việc luyện đan?" Hàn Lập làm sao mà có thể nói thật, chỉ lựa lời mà ứng phó.
"Nếu không định luyện đan, ngươi hỏi về ba loại kỳ dược để làm gì? Lão phu rất vội, cũng không rảnh để chuyện trò với ngươi!" Lão đầu nghiêm mặt, không quan tâm nói thẳng.
Đối với tính tình cổ quái của vị Mã sư bá này, Hàn Lập sớm đã đoán trước, cho nên cũng không gấp rút, ngược lại cười nói: