Linh thạch bậc trung Hàn Lập lần đầu tiên nhìn thấy. Một khối linh thạch hỏa thuộc tính hồng quang lập lòe, một khối linh thạch khác thuộc tính thổ có màu vàng sậm, đều là linh thạch bậc trung thường hay thấy nhất.
Những linh thạch này xem ra hoàn toàn khác với linh thạch cấp thấp sắc thái thuộc tính chỉ nhàn nhạt, độ sáng bóng của chúng không cần phải nói sự khác biệt, chính là sóng linh lực cường đại ở bên trong chúng, cũng sẽ không phát sinh ra điều gì làm người ta xáo trộn.
Mà ba món pháp khí kia cũng không tệ, cũng phải là do cao thủ Trúc cơ kỳ luyện chế ra, so với mấy thứ mà Hàn Lập thấy ở Thái Nam hội thì khác nhau rất nhiều.
Một chiếc nhẫn nhìn như bằng tinh cương chế thành, khi thi pháp khu động liền có thể tự động bay ra khóa địch, có khả năng tự nhiên biến hóa to nhỏ trong phạm vi nhất định. Hàn Lập nhất thời hưng phấn, đem pháp lực toàn thân rót vào, kết quả chiếc nhẫn kia tản ra hoàng quang nhàn nhạt, mở rộng tới mức có thể bao trọn cả căn nhà hắn đang ở, làm Hàn Lập không khỏi kinh ngạc.
Một món đồ khác là một ngọn cờ nhỏ hình tam giác màu đen, pháp khí này sử dụng rất đơn giản. Chỉ cần rót linh lực vào bên trong, sau đó vung lên, thì khu vực xung quanh sẽ huyễn hóa ra tầng tầng hắc vụ, che mắt khỏi sự công kích của kẻ địch, có khả năng che dấu tung tích bản thân, là pháp khí phòng ngự khá tốt.
Hai món pháp khí này đều là thượng phẩm bên ngoài khó gặp, nhưng ngay từ đầu làm cho Hàn Lập hoan hỉ chính là món pháp khí Hoàng Đồng bình, có khả năng cất giữ vật phẩm mà không để cho linh lực phát tán ra ngoài.
Cầm cái bình pháp khí này lên tay, Hàn Lập liền lập tức nghĩ tới phương pháp có thể cất giữ được lục dịch thần bí mà hắn suy nghĩ lâu nay chưa ra.
Phải biết rằng, từ khi Hàn Lập biết sự tồn tại của linh lực, hắn đã sớm hoài nghi cái bình nhỏ kia, hằng đêm vẫn hấp nạp ngưng kết chính là linh khí tự nhiên trong thiên địa, chỉ là lâu nay hắn không có điều kiện chứng thực, cho nên ý tưởng này cũng chỉ có thể chôn sâu trong lòng mà thôi.
Hôm nay Hoàng Bình pháp khí xuất hiện, làm cho hắn có phương pháp có thể chứng thực suy nghĩ này. Vì thế, hắn đêm đó liền đem lục dịch ngưng kết được kia bỏ vào trong Hoàng Đồng bình, để xem thử pháp khí này có thể giữ lại lục dịch hay không.
Nhưng kêt quả cuối cùng, vẫn làm cho hắn thất vọng.
Hoàng Đồng bình kia cũng chỉ có thể bảo tồn được lục dịch một thời gian, cùng lắm là chỉ được một ngày, quá thời hạn này lục dịch kia lập tức biến mất vô ảnh vô tung. Như vậy xem ra, chất lỏng này thực không chỉ đơn giản là thiên địa linh khí ngưng tụ, khẳng định còn có nhiều điều phức tạp khác bên trong.