Vương sư thúc dẫn Hàn Lập đạp pháp khí hình lá, sau khi bay một thơi gian thì tới một rặng núi xanh tốt rậm rạp, tới trước một quần thể phòng ốc đông đúc. Các căn phòng này được xây dựng bằng đá trông rất đơn sơ, hơn nữa bên trong lại không có một bóng người, tựa hồ tất cả đều là phòng trống, điều này làm cho Hàn Lập có chút buồn bực!
"Không cần giật mình, các phòng này đích xác đều bỏ không. Nơi này lúc đầu vốn dành cho các đệ tử mới nhập môn ở, đợi khi pháp lực của bọn họ đã có thành tựu, mới có thể ra ngoài tìm nơi khác ở. Mà hiện tại đsung vào thời kỳ mười năm luân chuyển, đệ tử mới cũng còn chưa nhập môn, cho nên tạm thời bỏ không" Vương sư thúc thấy sự nghi hoặc của Hàn Lập, thản nhiên nói. Lúc này Hàn Lập mới hiểu ra.
Vương sư thúc dẫn Hàn Lập đi lòng vòng một hồilàm cho Hàn Lập cảm thấy muốn choáng váng lên, thì mới dừng lại trước một căn nhà đá lớn hơn bình thường, rồi ngừng lại. Sau đó không cần giải thích gì với Hàn Lập, cao giọng hô lên:
"Lâm sư đệ, mở cửa phòng. Ta đưa đệ tử mới tới, ra mà nhận đi!"
Vị Vương sư thúc này vừa dứt lời, cửa phòng kẽo kẹt một chút, tự động mở ra. Vương sư thúc thấy vậy, không chút do dự dẫn đầu đi vào, Hàn Lập sau khi hơi trù trừ một chút, thì cũng đi theo vào phòng.
Chỉ thấy bên trong phòng khá rộng, so với hắn thấy từ bên ngoài, tựa hồ còn muốn lớn hơn vài phần, điều này làm cho Hàn Lập ngầm lấy làm kỳ, không biết là cái phòng này có động tay động chân gì vào hay không.
Mà tình hình cụ thể bên trong phòng, chỉ cho Hàn Lập một cảm giác, đó chính là một chữ "Loạn".
Đồ đạc tùm lum, đông một cái tây một cái, được quăng mỗi nơi một chút. Có chút quần áo, có chút binh khí đao kiếm, bất quá theo linh lực dao động ở trên binh khí xem ra, bọn chúng thật ra đều là các pháp khí được chế tác cũng không tệ.
Trừ những vật này ra, bên trong phòng còn có một vài cái búa, xẻng công cụ thường ngày, trên đó cũng ánh lên linh khí, cũng là một loại pháp khí được luyện thành, làm cho Hàn Lập được một phen mở rộng tầm mắt, không biết những công cụ này khi sử dụng thì có công dụng thần kỳ gì?
Chính giữa phòng, có một cái bàn bát tiên, mặt quay ra cửa phòng có một lão giả áo xám nhàu nát đang ngồi. Lão giả này không để ý tới hai người Hàn Lập bước vào, mà đang chuyên tâm sử dụng một thanh tiểu đao tinh quang lập lòe, đang điêu khắc một khối Hoàng Mộc lớn.