Diệp Tính lão giả cùng Hàn Lập sau khi giao dịch xong, liền dùng pháp khí đưa hắn về Nghị sự đại điện, hồi báo lại với Chưởng môn Chung Linh Đạo của Hoàng Phong cốc.
Không lâu sau, Hàn Lập đã đứng trước một thạch điện lớn cao mấy chục thước, tò mò đánh giá mấy đệ tử Hoàng Phong cốc canh giữ ở trước cửa. Những người này pháp lực đều thâm hậu hơn Hàn Lập nhiều, thấp nhất cũng đã có công pháp cơ sở tầng thứ mười. Làm cho Hàn Lập không khỏi âm thầm than thở, đối với thực lực của môn phái tu tiên này càng có cái nhìn cao hơn hẳn.
Diệp Tính lão giả cùng hắn đến đó thì để Hàn Lập đứng ở ngoài điện, đợi Chung Chưởng môn triệu kiến, mà bản thân hắn thì đi vào trong. Điều này tạo nên tình cảnh xấu hổ Hàn Lập đứng đơn độc ở ngoài điện, làm cho Hàn Lập chửi thầm trong bụng một trận.
May mà một lát sau, từ bên trong đi ra một người trung niên áo trắng, người này trực tiếp đi tới trước mặt Hàn Lập, lạnh lùng nói: "Theo ta vào, Chưởng môn triệu kiến ngươi".
Sau đó, tựa như không để ý tới phản ứng của Hàn Lập, liền quay người trở về. Hàn Lập âm thầm cười khổ một chút, xem ra người tu tiên Luyện khí kỳ tầng chín, căn bản đối phương không xem ra gì, ngay cả noó cũng không nói thêm một câu!
Mặc dù trong lòng đối với người này rất là bất mãn, nhưng bản thân Hàn Lập rất rõ ràng cân lượng của mình tại đây, cho nên lập tức đi theo sát phía sau, đi vào đại điện.
Liên tiếp đi qua ba cánh cửa lớn đều có đệ tử thủ vệ, Hàn Lập mới tới chỗ của Chưởng môn Chung Linh Đạo Hoàng Phong cốc, một vị trung niên trông như mới hơn ba mươi tuổi.
Mà hai bên đại sảnh, còn có hơn mười người phục sức khác nhau đang ngồi. Khi Hàn Lập tiến vào, những người này hơi đánh giá Hàn Lập một chút, nhưng thấy Hàn Lập tướng mạo bình thường cũng không có chỗ nào hấp dẫn, cũng không có hứng thú đều dời tầm mắt đi chỗ khác. Mà Diệp Tính lão giả cùng vị Vương sư đệ kia, cũng ngồi ở trong đó.
"Tiểu hữu gọi là Hàn Lập phải không?" Chung Chưởng môn nhàn nhã mở miệng hỏi.
"Đúng vậy, đệ tử Hàn Lập, ra mắt Chưởng môn!" Hàn Lập thoạt nhìn rất thành khẩn tiến lên làm đại lễ tham bái.
"Không cần đa lễ! Nếu tiểu hữu có thể đưa Thăng tiên lệnh tới đây, vậy bổn Chưởng môn nhất định sẽ tuân thủ quy củ trước đây, đem tiểu hữu thu nhập môn hạ" Chung Linh nói, nụ cười hòa ái như luồng gió xuân, nhẹ nhàng phất ống tay áo một cái.
Mà Hàn Lập lại cảm thấy thân hình đang muốn cúi xuống, bị một luồng lực nhu hòa vô hình, nhẹ nhàng nâng lên, không cách nào tiếp tục tham bái nữa. Làm cho trong lòng hắn cả kinh, đối với vị Chưởng môn này càng có thêm vài phần kính sợ.