"Ai da! Tại hạ Ngô Cửu Chỉ. Ta vừa thấy huynh đài đã có cảm giác đặc biệt thân thiết, chẳng lẻ chúng ta kiếp trước có duyên, nào! Chúng ta hãy bái lạy cắt máu ăn thề, làm huynh đệ đi!"
Tùng Văn đạo sĩ vừa dứt lời, cái tên đang cười hì hì kia, đột nhiên chạy tới trước mặt Hàn Lập, đưa một tay kéo kéo cánh tay Hàn Lập, sau đó vẻ mặt đầy tình thâm]nghĩa trọng mà nói.
Hàn Lập lúc đầu thì cả kinh, nhưng sau đó thì nở nụ cười nhẹ.
"Làm huynh đệ không phải là không thể được, nhưng tay của các hạ, không nên rờ mó lung tung trên người ta có được không? Tại hạ sở thích cũng rất bình thường, đối với nam giới cũng không có gì hứng thú!"
Hàn Lập khóe miệng cười cười nói, cánh tay đột nhiên vung ra, nhanh như thiểm điện bắt được cổ tay của người kia, không cho tiến thêm chút nào vào trong vạt áo của Hàn Lập.
"Khụ! Khụ! Cũng thật là kỳ quái, tay của ta sao lại chạy vào trong áo của huynh đài, khẳng định là nó cũng thấy huynh đài như thấy người quen cũ, không kịp đợi đã muốn đến bắt chuyện!" Thiếu niên bị Hàn Lập bắt quả tang tại chỗ, đầu tiên là cả kinh sắc mặt chuyển hồng, nhưng sau khi ho khan vài cái đưa đẩy vài câu, cũng làm như không có chuyện gì từ từ rút cổ tay trở về.
Hàn Lập cũng không có ý nắm chắc không buông, thiếu niên dùng một chút lực, hắn đã buông tay ra.
Lúc này Hàn Lập, đối với cái người gọi là Ngô Cửu Chỉ này nổi lên sự hứng thú, rõ ràng là người tu tiên, nhưng lại dùng thâu kỹ (kỹ năng ăn trộm) của người giang hồ, để trộm đồ của hắn, thật là có chút ý tứ.
Bất quá thủ pháp của hắn có chút cao siêu thuần thục, nếu không phải bản thân cũng tu luyện qua cùng loại bí thuật, sợ rằng cũng không phát giác ra động tác đó của hắn. Nói vậy trong phòng này cũng không ít người đã phải chịu khổ với hắn ta!
Hàn Lập mới vừa nghĩ tới đây, quả nhiên nghe thấy thanh âm có vẻ hả hê của Hồ Bình Cô.
"Ngô tiểu tử, động vào chỗ khó gặm rồi sao? Lại bị Hàn huynh bắt tại trận, xem còn tự nhận là thâu kỹ nhất lưu gì đó nữa không, chỉ là trò ăn cắp vặt mà thôi!"
"Tiểu gia chỉ đùa vui, thì sao? Ngươi có muốn ta trộm một lần nữa, ta cũng không thèm làm, cả người trên dưới một chút tiền cũng không có, lại còn tới tham gia Thái Nam hội làm gì?" Ngô Cửu Chỉ bĩu môi, khinh bỉ nói.