Cứ như vậy, hai người vừa đi vừa tán gẫu, kì thực nói là tán gẫu, nhưng mà phải nói là là Hàn Lập hỏi, thiếu niên thì trả lời mới đúng.
Hàn Lập từ miệng của thiếu niên, khiến cho đối phương không chút cảnh giác nói ra tin tức của tu tiên giới, biết được không ít những tính chất thường thấy của các đồ vật mà các tu tiên giả cần phải biết.
Ví dụ như: tu tiên giả dựa vào cảnh giới để phân chia, phân thành ba giai đoạn lớn: hạ cảnh giới, trung cảnh giới cho đến thượng cảnh giới.
Hạ cảnh giới bao gồm năm tầng: luyện khí, trúc cơ, kết đan, nguyên anh, hoá thần; trung cảnh giới thì có ba tầng: luyện hư, hợp thể, đại thừa; đến thượng cảnh giới, nhưng kì thực ở cảnh giới này chỉ có một cửa quan là độ kiếp mà thôi, qua được tầng này thì có thể phi thăng tiên giới, thọ ngang trời đất.
Nhưng nói thì dễ, nhưng đến lúc tu luyện thực sự thì lại là chuyện khác.
Không cần nói đề thăng tam đại cảnh giới, chỉ cần nói về cảnh giới cơ bản nhất - hạ cảnh giới, luyện đến tầng cao nhất – hoá thần, dựa vào thiếu niên đó nói, toàn bộ Việt quốc cũng chưa có nổi một người. Còn đang dừng lại ở thời kì nguyên anh, cũng là ít trong ít, mà cũng là mấy lão quái vật có phúc duyên thâm hậu mà thôi.
Theo như thiếu niên nói, thọ mệnh của tu tiên giả cùng với cảnh giới tu luyện có sự tương quan. Mối khi đề thăng một cảnh giới, đều đại biểu thọ mệnh của ngươi tăng trưởng thêm một lần.
Phàm nhân ở thế tục, có thể sống đến hơn trăm tuổi, là sự trường thọ hiếm thấy.
Nhưng tu tiên giả thành công ở giai đoạn trúc cơ, thọ đến hơn hai trăm tuổi, đó là việc hết sức bình thường. Nếu như có người may mắn kết thành kim đan, sống tới bốn năm trăm tuổi, là việc có thể làm được. Giả dụ có kì tích phát sinh, khiến ngươi đi vào con đường nghịch thiên, ngưng thành nguyên anh, vậy thì cần chúc mừng ngươi rồi, cho dù muốn sống đến một nghìn tuổi, đó cũng không phải là việc không thể được!
Lúc bạch y thiếu niên nói tới đó, không ngừng chép miệng, đối với mấy lão quái vật sống tám trăm, một nghìn tuổi rất là hâm mộ, đây đúng là việc sống thọ gấp mười lần so với người bình thường ah.
Hàn Lập nghe đến trợn mắt há hốc miệng, gã mặc dù đã thầm đoán được, thọ mệnh của tu tiên giả khẳng định dài lâu hơn so với người thường một chút, nhưng cũng không nghĩ đến là cách xa nhau đến vậy! Có thể thọ đến nghìn năm, vậy không phải là thành con rùa nghìn năm sao? Hàn Lập không khỏi có chút ác ý thầm nghĩ.
Nhưng nguyên anh kỳ đã có thể sống lâu đến thê, vậy hoá thần cho đến các cảnh giới khác, thậm chí người ở thượng cảnh giới, chẳng phải càng thọ lâu hơn nữa sao?
Hàn Lập rốt cuộc vẫn không nhịn nổi, cạnh khoé nói tới vấn đề này một chút.
"Ai mà biết được? Có thể sống càng lâu hơn, có thể là trường thọ không chết?" Thiếu niên đĩnh đạc nói.
"Theo đồn đãi, phàm là tu tiên giả thực sự luyện đến hoá thần kỳ, muốn luyện đến cảnh giới đại viên mãn, vậy thì người đó phải thoát ly khỏi thế giới của chúng ta, đi đến một không gian khác cao hơn, cụ thể là không gian và thế giới như thế nào, ai cũng không biết, cũng không gặp người quay trở lại."
"Không có người quay lại, vậy cảnh giới bắt đầu từ hoá thần kỳ trở lên, phân chia như thế nào?" Hàn Lập có chút buồn bực thầm nghĩ, nhưng vấn đề này có đem ra hỏi vị thiếu gia đứng trước mắt, phỏng chừng hắn cũng không thể giải thích rõ rang, thà rằng cố nén mà không hỏi cho xong.