"Sao thế?" Tiến Tiễn cảm thấy kì quái liền hỏi, nhưng hắn rất tính nhiệm Trầm Tam, liền vô ý thức dừng lại.
"Vừa rồi kẻ bưng thức ăn lên không phải là ngươi, hắn đâu rồi?" Trầm Tam không để ý đến sự nghi hoặc của gã mập, ngược lại còn từ từ đặt tay lên túi đựng đao bên hông, nhìn chằm chằm vào gã sai vặt lạnh lùng hỏi.
"Bởi vì khách nhân đông quá, Lí Nhị vừa mới chạy ra ngoài, tiểu nhân đến đây thay thế hắn. Đại gia, có việc gì không?" Gã sai vặt bị Trầm Tam nhìn chằm chằm, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, kinh hoàng thất thố trả lời.
Nhìn thấy biểu hiện của người này thần sắc của Trầm Tam có phần hòa hoãn lại, bất quá dường như hắn vẫn chưa yên tâm, quay đầu sang tiểu Kim Chi đang ngồi trong lòng Trầm Trọng Sơn hỏi:
"Kim cô nương, cô biết người này không? Hắn là người của Tiêu Tương viện sao?"
"Người này.?" Vị cô nương Kim Chi này, vẻ mặt lộ ra nét khó xử, cuối cùng có chút xấu hổ nói:
"Không dám dối gạt Trầm gia, người này thoạt nhìn rất quen mắt, nhưng mà Tiêu Tương viện chúng ta, từ trên xuống dưới mấy trăm nhân khẩu ta cũng chưa thấy qua người này, nhưng đó cũng không phải chuyện gì lạ".
"Ha ha! Tiểu Tam, ngươi làm thế không phải là làm khó Kim Chi cô nương sao? Làm thế nào một đại mĩ nhân lại nhận biết được một tên hạ nhân đây? Chẳng lẽ ngươi cho rằng đây là sát thủ bên ngoài trà trộn vào sao?" Trầm Trọng Sơn cúi đầu xuống ngực diễm nữ hít một hơi dài, dửng dưng nói.
"Đại ca, chúng ta kiếm cơm bằng ngọn đao, cẩn thận một chút vẫn hơn!" Sắc mặt Trầm Tam không có biểu tình gì, nhưng ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào gã sai vặt.
"Hắc hắc, người này cước bộ yếu ớt, hai mắt vô thần, vừa nhìn đã biết ngay là người không có võ công. Nếu như vẫn còn lo lắng, ta có một biện pháp để kiểm tra thật giả cho mọi người cùng yên tâm" Độc tú tài Phạm Tự đột nhiên cười lạnh vài tiếng, âm âm nói.
Hắn luôn bất mãn với việc Trầm Tam gia nhập Tứ Bình bang sau mình nhưng lại được Trầm Trọng Sơn tín nhiệm, luôn tự cho rằng mình là người túc trí đa mưu nhất Tứ Bình bang, lần này hắn muốn cho Trầm Tam mất mặt một chút.
"Hả, có phương pháp? Phạm lão đệ thử một lần xem" Trầm Trọng Sơn mặc dù mặt ngoài nói hào khí vạn phần nhưng kỳ thật lại rất quý cái mạng nhỏ của mình, bởi vậy lập tức đổi giọng, đồng ý để cho Phạm Tự thử một lần.
"Người này đương nhiên không biết võ công, không thể gây khó khăn cho chúng ta, có chăng đã động thủ động cước vào rượu và thức ăn. Cho nên chúng ta bắt hắn ăn uống thử rượu thịt, mỗi thứ một miếng, như vậy chẳng phải rõ ràng sao!" Độc tú tài tin tưởng nói.