Tâm tình của Trầm Trọng Sơn lúc này rất tốt, vì hắn đang ngồi trong một phòng ở Tiêu Tương viện, ôm lấy một người con gái cực kì kiều diễm, dùng bàn tay to lớn không ngừng sờ soạng thô lỗ trên thân hình mềm mại ấy.
Có lẽ vì Trầm Trọng Sơn có chút nóng nảy, nên người con gái diễm mị này "hì hì" cười duyên một hồi.
"Kim cô nương, ta thấy ngươi nên đi theo Bang chủ của chúng ta đi! Lần đầu tiên Bang chủ của chúng ta đối với đàn bà si mê như vậy, ngay cả công việc trong bang còn chưa kịp xử lý, đã vội vàng kéo chúng ta đến đây" Vừa lên tiếng là một người đen đúa mập mạp, mặc áo màu xám, người này eo như thùng đựng nước, to gấp hai lần người thường, vừa nói xong liền thở hắt ra một hơi.
"Đúng đấy, Kim Chi cô nương! Bang chủ chúng ta trong năm ngày liên tiếp, mỗi buổi chiều đều thưởng cho ngươi không ít ngân lượng. Ngươi chỉ để cho bang chủ của chúng ta ôm một lúc, ngay cả ngủ qua đêm cũng chưa một lần. Cái này cũng có vẻ không được!" Người nói chuyện lần này là một trung niên nho sinh trên mặt có một nốt ruồi đen, người này hai mắt lộ ra vẻ âm hiểm, nhìn thấy ngay là một kẻ xảo trá.
Trong phòng này, ngoại trừ Trầm Trọng Sơn còn có ba người khác, đó là Tứ Bình bang - Tam đại hộ pháp.
Tên đen đúa mập mạp là "Cuồng quyền" Tiễn Tiến, trông rất béo tốt, nhưng một tay "Phong cuồng thập bát đả" đã luyện cực kì thành thục, đánh bại không ít cao thủ danh tiếng.
Nho sinh đó là "Độc tú tài" Phạm Tự, mặc dù đã luyện thành một bộ "Tuyết Phong kiếm pháp" cực kì sắc bén, nhưng hắn thành danh bên ngoài là một kẻ tâm địa độc ác.
Mà người áo đen đứng bên cạnh nãy giờ không mở miệng, chính là kẻ có võ công cao cường nhất trong tam đại hộ pháp - "Phi đao" Trầm Tam. Người này có tuyệt kỹ phóng ra liên tục mười tám thanh phi đao, đã thay Trầm Trọng Sơn trừ đi không ít những cao thủ đến báo thù, hơn nữa bản thân hắn là họ hàng xa của Trầm Trọng Sơn, bởi vậy trong bang hắn là người được Trầm Trọng Sơn coi trọng nhất.