Hàn Lập vừa nghe lời ấy, ngửa đầu ngáp một cái, sau đó cười lạnh nói: "Oan uổng cho ta? Khẩu khí thật lớn, nàng cho rằng ta thực sự sợ Mặc phủ các nàng sao?"
"Nếu không phải Mặc sư quả thực đã làm sư phụ của ta mấy ngày, truyền thụ cho ta không ít y thuật, hơn nữa tiếng tăm khi dễ mọi người của các nàng nghe cũng không tốt đẹp gì. Hừ! Chỉ bằng vào các nàng? Ta một tay có thể đem toàn phủ các nàng dưới chân núi giết sạch kể cả gà chó!" Lời này của Hàn Lập đúng là lạnh lẽo đến tận xương, ánh mắt cũng trở nên âm trầm.
Hàn Lập chủ ý đã quyết, nếu đã không cách nào gạt được bảo ngọc từ Mặc phủ, vậy thì vì âm độc trên người, cũng chỉ có thủ đoạn cứng rắn không khoan nhượng. Hắn định biểu lộ chút thân thủ, để cho đám người Nghiêm thị biết lợi hại, rồi sẽ dùng vũ lực đòi "Noãn dương bảo ngọc" tới.
Đám người Nghiêm thị khi mới nghe thấy lời nói hung ác của Hàn Lập, sắc mặt lúc đầu là ngạc nhiên, nhưng tiếp theo sau đó đột nhiên cười rộ lên, Tam phu nhân Lưu thị lại càng cười nghiêng cười ngả, cúi gập cả lưng lại.
Hiển nhiên những phu nhân này vốn không tin lời Hàn Lập. Nhưng chẳng bao lâu, vẻ tươi cười trên mặt các nàng hoàn toàn ngưng trệ.
Bởi vì Hàn Lập lúc này duỗi một ngón tay, cùng lúc trên đầu ngón tay đó bỗng nhiên xuất hiện một quầng lửa, quả cầu lửa lớn nhỏ cỡ miệng chén rượu này vừa hiện ra, độ ấm trong phòng bất chợt cao lên, làm cho đám phu nhân giống như rơi vào mùa hè oi bức.
Sau đó Hàn Lập ánh mắt lạnh lùng nhìn phía đối diện, định kiếm một vật làm mục tiêu cho "Hỏa đạn thuật" của mình, để cho những phu nhân này biết chút lợi hại. Nhưng không ngờ rằng, chưa chờ hắn hành động, Lý thị không tự kìm hãm được đã kêu lên một tiếng "Tu tiên giả!", nét mặt đầy vẻ sợ hãi.
Những người khác, ai ai mặt mày cũng thất sắc, ngay cả Ngũ phu nhân thần sắc lạnh như băng, cũng động dung đứng lên, ánh mắt nhìn về phía Hàn Lập tràn ngập kinh ngạc.
Những nữ nhân này biết tu tiên giả, điều này ngược lại làm cho Hàn Lập lấy làm kinh hãi, nhưng sắc mặt lại có vẻ càng thêm âm trầm.