"Như Tứ muội vừa nói, gã mao đầu tiểu tử họ Hàn kia, đúng thật có vài phần đáng ngại!" Nhị phu nhân Lý thị khẽ cau mày, từ từ nói.
"Thật ra không nói đến những thứ khác, định lực của hắn so với tên giả mạo lần trước mạnh hơn rất nhiều, ta nhớ kỹ công tử họ Ngô kia, sau khi gặp ta, đã bị Thiên Hồ đại pháp của ta làm cho si mê cả ngày mới khôi phục lại bình thường. Mà họ Hàn này, chỉ lúc bắt đầu thì có chút thần mê, nhưng lập tức tỉnh táo lại, có thể thấy tinh thần lực hơn người, không phải là hạng tầm thường!" Tam phu nhân do dự một chút, rồi thở dài, rồi nói ra lời trong lòng mình.
Những lời này vừa ra, ba người lại yên tĩnh lại, mỗi người đều có tâm tư, tựa hồ nói cái gì bây giờ cũng không tốt.
Một lát sau, Nghiêm thị cười khổ một chút, rốt cục chủ động lên tiếng trước nói: "Người này lợi hại như thế, không biết đối với Mặc phủ chúng ta mà nói, là họa hay phúc?"
"Lấy ra ám thư, mọi người xem là rõ ràng!" Nghiêm thị lời còn chưa dứt, thanh âm của thiếu phụ lạnh lùng Ngũ phu nhân, từ bên ngoài phòng lạnh lùng nói, cũng đang chậm rãi tiến vào.
"Ta đã xem qua, trong phương viên hai trăm thước tuyệt không có người ngoài, cũng đã tăng số cảnh vệ lên gấp đôi!" Ngũ phu nhân không chút biểu tình nói.
Nghiêm thị cúi đầu suy nghĩ một chút, rốt cục mở miệng.
"Các người nói vậy cũng đều nhớ lời phu quân nói trước khi đi. Sau khi hắn rời đi, nếu là cho người đem thư về mà chỉ có minh thư (thư rõ ràng) chứ không có ám thư (thư có ẩn dấu nội dung khác), thì nói rõ rằng hắn bình yên vô sự, chúng ta cũng yên tâm. Nếu trong thư có ẩn dấu ám thư, thì tám chín phần mười là báo về có chuyện không ổn, để cho chúng ta chuẩn bị tâm lý. Về phần lá thư này…"
"Chúng ta cũng thấy rõ, trên lá thư này đích xác là có dấu ám thư. Bất kể là tin tức tốt hay không, cái này chúng ta sớm muộn gì cũng phải đối mặt, cũng phải xem rõ nội dung bên trong là gì" Thanh âm của Tam phu nhân cũng không hề kiều mỵ nữa, mà ngược lại tràn ngập đau xót.