Hàn Lập đứng thẳng quay lưng về phía Hăc Hùng, mặt hướng về phía đám người đang đánh nhau, Hắc Hùng mặc dù cước bộ rất nhẹ, nhưng làm sao có thể qua được tai mắt của Hàn Lập.
Cho nên khi Hắc Hùng chỉ còn cách Hàn Lập vài bước chân, bắt đầu với bộ dáng hung thần mãnh liệt xông tới, thân Hàn Lập khẽ động một cái, toàn thân người đột nhiên biến thành quỷ dị đứng đối mặt với Hắc Hùng, nhìn Hắc Hùng đang xông tới mà cười.
Hắc Hùng thất kinh, nhưng người đã nhào tới, căn bản không cách nào quay lại, chỉ còn cách hét lớn một tiếng, vươn đôi tay dài đầy lông đen, hung hăng chụp lấy đối phương, trong lòng hắn cầu khẩn thanh niên này tốt nhất là không có kinh nghiệm gì về việc đánh nhau, sẽ bị bộ dáng hung ác của hắn chế trụ, để hắn đắc thủ trong nháy mắt.
Hàn Lập nhìn tên đại hán không biết sống chết dám ra tay với mình, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống, "bụp" một cái, người đang trước mặt Hắc Hùng đột nhiên biến mất.
Hắc Hùng thầm kêu không hay, vội vàng dừng bước, muốn quay đầu lại để bỏ chạy, nhưng đột nhiên thấy sau cổ lạnh toát, một mũi kiếm sáng như tuyết từ trong yết hầu của hắn lòi ra, rồi đột nhiên không thấy đâu, Hắc Hùng vội vàng lấy tay che kín yết hầu đang phun máu phì phì, muốn nói điều gì đó, nhưng từ trong cổ họng chỉ phát ra vài tiếng khô khốc, rồi chân tay tê liệt ngã xuống trên mặt đất.
Sắc mặt Tôn nhị cẩu cũng biến thành vàng như sáp, hắn tận mắt thấy thanh niên kia, như u linh chuyển tới phía sau Hắc Hùng, sau đó rút từ hông ra một thanh nhuyễn kiếm, thanh kiếm dễ dàng đâm xuyên qua yết hầu của Hắc Hùng, lúc này đối phương đang rút ra một mảnh vải trắng, lau chùi thanh lợi kiếm sáng loá mắt kia.
Thanh niên này tựa hồ như cảm thấy sự chú ý của Tôn nhị cẩu, hắn ngẩng đầu, hướng về phía Tôn nhị cẩu cười một cái.
Tôn nhị cẩu lập tức giống như nhìn thấy rắn độc, vội vàng thu ánh mắt lại, hôm nay hắn đối với cái chết của Hắc Hùng, không những không có chút cao hứng, mà ngược lại trong lòng tràn ngập cái cảm giác "thỏ tử hồ bi" (thỏ chết cáo buồn).