Vừa ra khỏi bến đò, Hàn Lập liền cho hai tên kiệu phu đi đằng trước, để bọn chúng dẫn mình tới khách sạn gần đó, dự định nghỉ ngơi một lát, rồi mới lo lắng tới các việc khác.
Hai gã đại hán lớn giọng đáp ứng, dẫn bọn Hàn Lập đi vào trong thành, nhưng trên đường đi đổi hướng liên tục, mãi vẫn chưa thấy bóng dáng của khách sạn nào cả.
Hàn Lập tuy vẫn đi theo sau hai tên kiệu phu, nhưng nhìn thấy trên đường đi, càng ngày càng vắng vẻ, người qua lại cũng càng ngày càng ít, cũng khẽ nhíu mày.
Cho dù gã chưa có kinh nghiệm dừng chân nghỉ ngơi ở những đại thành trấn, nhưng cũng biết, một khách sạn không thể nào xây ở khu vực yên tĩnh, ở nơi này làm gì có khách nào đến.
Bởi vậy khi bị dẫn tới một chỗ cái hẻm hết sức dơ bẩn, bên trong đen đúa, Hàn Lập cười khổ, cảm thấy bản thân mình nên lập tức bắt giữ hai người kia lại, đánh đập tra khảo một phen, xem chúng rốt cuộc là có ý đồ gì.
Đúng lúc Hàn Lập định ra tay, sâu bên trong hẻm ở phía trước, bỗng xuất hiện mười mấy đại hán, đám người này trông rất quen mắt, hình như đã nhìn thấy chúng tại bến đò.
Đám đại hán này, cầm trong tay đủ các loại đao nhọn, gậy sắt, lúc này đang nhìn Hàn Lập và Khúc Hồn với ý đồ xấu xa, còn hai tên kiệu phu đang vác bao đồ, trong nháy mắt đã chạy vọt vào trong đám người đó, quay đầu hướng về phía Hàn Lập cười hắc hắc gian tà.
Hàn Lập thở dài, xem ra không cần tra khảo đánh đập cũng đã biết mục đích của đối phương rồi, không nghĩ tới vừa đến cố hương của Mặc đại phu, đã gặp phải vở kịch "mưu tài hại mệnh".
"Tiểu tử, đừng trách chúng ta độc ác, ai bảo ngươi mang theo nhiều bạc trắng đến thế, muốn trách thì trách số ngươi không tốt!" Một âm thanh thô hào từ phía sau truyền lại.