Hàn Lập xuất phát từ quê nhà, hướng Đông Nam mà đi thẳng đến Lam Châu.
Trên đường đi, có lúc hắn cùng người khác kết thành bạn đường cùng vượt qua các thành thị đông đúc, cũng có khi vì muốn rút ngắn quãng đường, một mình đi qua nơi hoang sơn dã địa. Nửa đường, cũng chưa có việc nguy hiểm gì phát sinh, chỉ duy nhất một lần ngoài ý muốn, khi trú đêm ở một nơi hoang dã, gặp phải mấy con sói hoang đói đến đỏ mắt, kết quả chúng biến thành bữa cơm tối trong bụng Hàn Lập.
Lần đi đường này, hắn ngàn dặm phong trần, liên tiếp đi qua hai châu khác mới khổ cực vạn phần tới được Lam Châu.
Vừa vào tới địa giới của Lam Châu, Hàn Lập rất kinh ngạc với sự phát đạt của giao thông đường thuỷ ở đây. Nên biết rằng, gã vốn ở Việt Châu, nơi mà hơn phân nửa đều là hoang sơn dã lĩnh, đa phần sống trên Khâu Lăng sơn, chưa cần nói đến kênh đào lớn, ngay cả những con sông nhỏ cũng chẳng có bao nhiêu, nước ăn đa phần là nước giếng và nước suối là chính.
Cho nên, Hàn Lập rất hứng thú với việc nhiều loại thuyền đi lại như con thoi trên mặt nước, cuối cùng không nhịn được hiếu kỳ, gã đã bao luôn con thuyền nhỏ này, lần đầu tiên thưởng thức hương vị của việc đi thuyền.
Kết quả sau mười mấy ngày, Hàn Lập thuận buồm xuôi gió đến được thành Gia Nguyên, nơi mà Mặc đại phu nhắc đến trong thư, đặt chân lên một bến đò nhìn không ra sao này.
Ấn tượng đầu tiên của Hàn Lập đối với bến đò này là nó quá cũ nát.
Toàn bộ bến đò đều là dùng loại gỗ tạp để dựng lên, địa phương này không những nhỏ bé thô lậu, mà nhìn đông nhìn tây trông nó như một cái giỏ rách nát, như một cái túi thủng, rõ vẻ hỗn loạn và bẩn thỉu. Hơn nữa bên trong hai toà nhà dựng bằng trúc ở trên bến đò có khoảng chục gã đại hán khoẻ mạnh đang đứng, tay trần, trên mình chỉ khoác một chiếc áo cộc, tất cả đều để lộ ra một vẻ khoẻ mạnh hung hãn.
Lúc này đám đại hán đang nhìn chằm chằm vào gã và Khúc Hồn, có người trong ánh mắt lộ rõ nhãn tình khẩn trương.