Hàn Lập ngẩng đầu, nhìn lại phía bên ngoài, chỉ thấy bất luận là người của Thất huyền môn, Dã Lang bang hay là các bang phái khác, mỗi người đều mặt không còn chút máu, dùng ánh mắt hàm chứa sự sợ hãi nhìn mình.
Biết không điềm nhiên thu lấy "phi kiếm", đánh chết Kim Quang thượng nhân, chỉ chốc lát đem Cổ Thiên Long cùng mười mấy tên cao thủ hóa thành tro bụi, mỗi một cử động đều cho thấy, Hàn Lập chẳng những là tiên gia cao nhân giống như Chu Nho, nhưng lại thủ đoạn lãnh khốc, cũng không phải là hạng người thiện lương nhân từ gì.
Bởi vậy ánh mắt của hắn nhìn đến chỗ nào, tất cả mọi người đều cúi đầu tránh né, không ai dám nhìn lại, Hàn Lập lúc này thật sự có thể gọi là ai thấy cũng phải sợ.
"Còn không cút đi, chẳng lẻ còn muốn đứng ở trên núi, hay để cho ta tiễn các ngươi một đoạn đường sao?" Hàn Lập đột nhiên hướng về phía Dã Lang bang, lạnh lùng nói.
Thanh âm của hắn cũng không to gì lắm, nhưng lọt vào tai của mấy ngàn người đang ở trên núi lại giống như sấm sét, làm cho bọn họ lập tức khủng hoảng.
"Chạy mau! Còn không chạy, hắn thiêu chết bây giờ!" Không biết là ai lên tiếng hô lên đầu tiên.
Nhất thời, người của Dã Lang bang cùng các bang phái nhỏ khác, đùng một phát thành một đám hỗn loạn, bọn họ tất cả đều tranh nhau chạy xuống núi, cả một đám người đông đen chen nhau chạy trên một con đường nhỏ xuống núi, làm cho đến nước cũng không lọt qua được, dọc theo đường đi cũng không biết đạp chết cùng bị thương bao nhiêu người.
Chỉ chốc lát sau, cả tòa Lạc Nhật Phong trở nên trống trải, ngoại trừ đệ tử của Thất huyền môn ra, cũng không thấy bất kỳ người nào khác.
Vương Tuyệt Sở lúc này vừa mừng vừa sợ. Không nghĩ tới nguy cơ của bổn môn cứ như vậy mà giải trừ, lại còn tiêu diệt được Cổ Thiên Long, điều này làm cho hắn ngoại trừ sự mừng như điên ra, còn có vài phần thắc thỏm bất an.