Mọi người chứng kiến một màn như vậy, đều có cảm giác mình có phải bị hoa mắt hay không.
Lúc đầu mọi người thấy luồng sáng lờ mờ kia quay đầu bay về phía đám người Thất huyền môn, còn tưởng rằng Chu Nho thay đổi ý nghĩ, định giết hết những đệ tử có võ công yếu kém trước,[sau đó mới trở về đối phó với người áo xám.
Vậy mà luồng sáng lờ mờ nọ vừa bay đến trước đám người, đã bị một gã đệ tử thoạt nhìn rất bình thường, đưa tay lên dễ dàng thu hồi, diều này thật làm cho người ta khó có thể tin được!
Bên phía Thất huyền môn, kể cả Vương môn chủ và người áo xám, đều chưa từng thấy chuyện như vậy xảy ra, vừa vui mừng vừa sợ hãi.
Vương Tuyệt Sở mừng như điên, cảm thấy bản thân đáp ứng để cho Hàn Lập tham gia tử đấu là cực kỳ sáng suốt, hết sức may mắn. Hắn biết, hôm nay mọi người có sống sót được hay không, Thất huyền môn sau này có tồn tại hay không, tất cả đều trông cậy vào Hàn đại phu đột nhiên trở nên cao thâm khó lường như vậy.
Mà ngay cả Lệ Phi Vũ đối với Hàn Lập cũng rất là thân thiết, giờ phút này cũng há hốc miệng, hồi lâu cũng không khép lại được. Hắn mặc dù biết người bạn tốt này không giống với mọi người, nhưng có thể thu đi phi kiếm của kiếm tiên như vậy, thật là cho hắn cảm thấy u u mê mê như là nằm mở giữa ban ngày.
Về phần Trương Tụ Nhi, Lý trưởng lão cùng đám người Cổ Thiên Long đối diện, càng là trợn mắt cứng lưỡi, vẻ mặt vạn phần đặc sắc khó mà diễn tả nổi.
Trong ánh mắt bao hàm sự e ngại, nghi vấn, vui mừng và sợ hãi, tất cả đều dồn hết về phía Hàn Lập, mà Hàn Lập ánh mắt vẫn tự nhiên, thủy chung vẫn mỉm cười, tựa hồ đối việc việc bị nhiều người nhìn như vậy, một chút cũng không để ở trong lòng.
Nhưng không ai biết được, bề ngoài Hàn Lập trông thong dong thoải mái như vậy, nhưng thật ra nội tâm giờ phút này đang lo lắng không thôi.