Hàn Lập quay đầu liếc mắt nhìn Vương môn chủ, chỉ thấy Vương Tuyệt Sở thần sắc âm trầm, đang cùng ba người giữa mi tâm có loại thần sắc tang thương kia thương lượng cái gì đó, tựa hồ đối với kim quang trên người Chu Nho cũng cảm thấy khó giải quyết.
Kim quang thượng nhân cười quái dị, trong khi đang cười hứan cươờ cười vừa ngẩng cao đầu, lổ mũi hướng tận trời, sau đó hống hách mà kêu lên: "Bổn thượng nhân đứng bất động tại đây, cho các ngươi tùy tiện công kích, nếu có người có thể kim cương bất hoại công của bổn tiên sư, như vậy bổn thượng nhân sẽ tha cho các ngươi một mạng" Nói xong lại kiêu ngạo cười rộ lên.
Những lời này của Kim quang thượng nhân, đem các đệ tử của Tthất huyền đang có ý sợ hãi vầng hào quang màu vàng kia chọc cho nổi giận, lập tức có mấy người võ công cao cường, muốn xông khỏi đám người, phóng về phía Chu Nho, nhưng bị Vương môn chủ ngăn lại.
Vương Tuyệt Sở vung tay lên, ra dấu người hộ pháp còn đang đứng ở đó trở về, tiếp theo thấp giọng nói mấy câu với ba hán tử khôi ngô ở bên cạnh, mấy hán tử kia gật đầu, lập tức ngang nhiên, từng bước từng bước một đi đến trước mặt Chu Nho.
Chu Nho nhìn hán tử có râu mép trước mặt, trong mắt hiện lên vẻ ác độc.
Phải biết rằng hắn bởi vì trời sinh vóc người không trọn vẹn, từ nhỏ đã bị người ta nhạo báng, đối với những người có thân hình cao lớn uy mãnh, đặc biệt căm hận, tên hán tử trước mắt cũng nằm trong phạm vi những người mà hắn hận. Hắn đang ngẫm nghĩ, dùng loại thủ đoạn tàn bạo nào để hành hạ đối phương.
Người hán tử hung hãn này là một trong ba vị sư thúc của Vương Tuyệt Sở, đừng xem dánh vẻ đầy râu ria của hắn mà cho hán là một kẻ thô lỗ, thật ra hắn thực tế tuổi đã hơn sáu mươi. Trước đây nổi danh là mãnh tướng của Tthất huyền môn, từng giết địch vô số, đối mặt với kim tráo kỳ quái này, tự nhiên sẽ không tùy tiện ra tay.