Kim quang thượng nhân vẻ mặt ngạo nghễ đứng ở giữa, phía sau là người của Dã Lang bang.
Hắn đã nhận lời của Cổ Thiên Long, chỉ cần hắn có thể giải quyết tất cả những người tham gia quyết đấu của Thất huyền môn, đương nhiên toàn bộ thù lao là của hắn, nguyên trước đây hứa là năm ngàn lượng vàng, bây giờ đã là tám ngàn lượng vàng.
Vừa nghĩ đến sau khi xong việc có thể được nhiều vàng như thế, Kim quang thượng nhân không khỏi nóng lòng, hắn khinh miệt nhìn đám người đối diện, dwofng như muốn giết sạch tất cả những người trước mặt.
Hàn Lập cũng không có đứng cùng một chỗ với Lệ Phi Vũ, mà là đứng ở phía bên kia.
Bởi vì Lệ Phi Vũ và Trương Tụ Nhi đang cùng nhau, nói những lời thân mật của nam nữ. Hàn Lập tự nhiên cũng không tiện nghe, đi nơi khác để hai người có được thế giới riêng của họ.
"Thật không biết hắn nghĩ gì đối với tiểu tình nhân của hắn? Có thể ở tại cái nơi người chết ta sống này, vẫn có thể nói chuyện yêu đương!" Hàn Lập cảm giác được trong miệng, tựa hồ phát ra những lời ghen tỵ.
Sau khi phục hồi lại tinh thần, Hàn Lập cùng những người khác, có chút kỳ quái nhìn Chu Nho ở đối diện.
"Ngời của Dã Lang bang bên kia đều trốn ở phía sau, chỉ để cho cái gã ăn mặc thô tục này đánh trận đầu, cái này cũng quá sức khó hiểu! Chẳng lẻ Chu Nho này có kỳ công gì đây?" Hàn Lập tậm trung nhìn, trong lòng nghĩ như vậy.
Vương môn chủ hiển nhiên cũng có ý nghĩ như Hàn Lập, hắn cũng không để mọi người cùng lên, mà là để cho một vị hộ pháp cầm đao đi ra ngoài nghênh chiến với người này, trước tiên phải thăm dò người này đã, để tránh những tổn thất ngoài ý muốn.
Tuy nói phương thức quyết đấu là hỗn chiến, nhưng nếu như hai bên đều chỉ phái ra một người giao chiến, thì để hai người đấu với nhau cxung không sao. Vương môn chủ nghĩ và cũng làm như vậy.