Lý thị vừa vào đến trong phòng thì ngửi thấy một cỗ xú khí chi vị bốc ra, sau đó chỉ thấy Mã phó môn chủ cùng Tiễn trưởng lão đang ngồi khoanh chân trước giường, nhắm mắt điều tức.
Trên mặt đất, nằm giữa hai người bọn họ có một chậu máu đen ngòm, cỗ xú khí tinh huyết là từ đó mà ra.
Bọn họ hai người sắc mặt tái nhợt, xem ra những lời Hàn Lập vừa nói không sai, bọn họ đã hao phí không ít công lực.
Lý thị nhất thời trong lòng xuất hiện vài phần cảm kích đối với bọn họ.
Nàng tuy không biết võ công, những do tiếp xúc với giới giang hồ lâu năm nên cũng biết rằng, vào lúc này không nên quấy rầy hai người bọn họ, nên vội vàng đi chậm lại, nhẹ nhàng đi tới trước giường, chăm chú nhìn người đang nằm trên đó.
Chỉ thấy Lý trưởng lão đang nằm ngủ một cách ngon lành, những thống khổ ban đầu đã vô ảnh vô tung biến mất. Tuy nói sắc mặt vẫn còn tái xanh, vàng vọt nhưng hắc khí trên mặt đã hoàn toàn biến mất, độc ban trên người cũng chỉ còn là vết mờ mờ, làm cho người nhìn lướt qua sẽ không nhận ra được.
Xem ra độc tính đã hoàn toàn được giải trừ, Lý thị nhịn không được vui sướng vô cùng.
Qua một lúc lâu sau, nàng khẽ lấy tay lau đi ngấn lệ trên mắt, lúc này nàng mới nghĩ ra mình còn cần phải cảm tạ Hàn Lập mới đúng. Vì vậy, nhẹ nhàng quay người trở về phòng khách, nhưng vừa ra đến cửa, liền bị mọi người vây lấy, hỏi thăm không ngừng, và cũng không thấy Hàn Lập còn ở đó.
Nàng có chút kinh ngạc, vội hỏi bọn Mã Vinh vẫn đứng ngoài vài câu.
Nghe bọn họ trả lời xong, Lý thị mới biết được, Hàn Lập sau khi kê một phương thuốc dưỡng thân bồi khí xong, liền cáo từ ra về, mà cũng không có ở lại thêm nửa khắc.
Lý thị nghe xong, hồi lâu không nói được câu gì, nhưng trong lòng đã có quyết định, đợi sau khi Lý trưởng lão thân thể khang phục, vợ chồng hai người nhất định sẽ tìm tới đáp tạ ơn cứu mạng của Hàn Lập.