Hàn Lập nhăn mặt nhíu mày, không nói lời nào.
Hắn vừa mới bắt mạch, xem qua lưỡi và đồng tử, cũng sơ bộ phán đoán được loại độc này và loại độc "Triền hương ti" lúc trước hắn sử dụng tương tự nhau, đều là hỗn hợp độc dược. Muốn khu trừ từng loại độc tố bên trong một cách hoàn toàn, Hàn Lập vẫn chưa có bản sự đó, hắn hiện giờ chỉ có "thanh linh tán" và một số phương pháp giải độc đặc biệt mà thôi.
Nghĩ tới đây, Hàn Lập âm thầm mắng chửi đám đại phu kia, không dám giải độc, mà bỏ nan đề này lại cho hắn. Tuy vậy, bề ngoài, khuôn mặt hắn vẫn lộ ra dáng vẻ trầm tư nghiên cứu.
Một lát sau, Triệu trưởng lão không nhịn được mở lời nói:
"Tiểu oa tử ngươi! Ngươi rốt cục có hay không cứu được Lý trưởng lão? Nói xem nào!"
"Triệu trưởng lão, ngươi cũng nóng nảy quá rồi, không thấy Hàn tiểu đại phu đang nghĩ biện pháp sao? Kiên nhẫn chút đi!" Hàn Lập chưa trả lời, Mã phó môn chủ đứng một bên đã làm vẻ người tốt, nhạo báng luôn Triệu trưởng lão.
Triệu trưởng lão trợn trừng mắt, đang định há mồm ra nói cái gì, nhưng Hàn Lập không có đợi lão kịp mở miệng, đã kho khan nhẹ một tiếng, cắt đứt ý đồ phản kích của lão.
Hắn vừa ho khan một tiếng đã khiến cho tất cả mọi người trong phòng đều kinh ngạc nhìn, lúc này Hàn Lập mới nghĩ ra, tuổi mình mới chỉ hơn mười tuổi đầu, nhưng lại học bộ dáng lão nhân ho khan, hình như có chút buồn cười a! Bất quá, mục địch đạt được rồi, hắn cũng không muốn nghĩ tới việc phải nghe tranh chấp giữa hai bên.
"Loại độc này là loại độc hỗn hợp, giải độc nó hết sức phiền toái, ta không dám cam đoan chắc chắn mười phần có thể giải được loại độc này, nhưng cũng có thể thử một lần. Trong quá trình giải độc có chút nguy hiểm, có thể nguy cấp tới tính mạng của Lý trưởng lão, chẳng biết mấy vị ở đây có muốn ta động thủ?" Hàn Lập ra vẻ khó khăn, nói ra mấy câu.