Mã phó môn chủ tựa hồ cảm giác được giữa hai người có cái gì đó không ổn, hắn chẳng những không lo lắng mà ngược lại, trên mặt mơ hồ lộ ra thần sắc vui mừng.
"Hàn tiểu đại phu tuổi tuy còn nhỏ nhưng y thuật tuyệt đối có thể xứng với danh gọi xuất thần nhập hóa, tin rằng Lý trưởng lão nhất định cải tử hồi sinh." Hắn đột nhiên mở lời xưng tán y thuật của Hàn Lập.
"Phải không? Tuổi nhỏ như vậy, thật sự y thuật cao minh? Ta cũng không dám quá tin tưởng, lẽ nào so với y thuật của Mặc đại phu còn cao hơn?" Vị trưởng lão này xem chừng tính tình bộc trực, bị đối phương khiêu khích liền nổi nóng, ngay trước mặt Hàn Lập nói thẳng ra những lời không tín nhiệm hắn.
Những lời này vừa nói ra làm cho thân nhân của Lý trưởng lão ở một bên không biết phải làm thế nào cho phải.
Tán đồng đương nhiên là không thể vì vẫn phải trông vào vị tiểu thần y này cứu mạng cho Lý trưởng lão!
Mà mở miệng bài xích thì cũng không được, dù sao đó cũng là bằng hữu chí cốt của Lý trưởng lão, vẫn có thân phận trưởng bối của lượng lớn người ở đây.
"A a! Triệu trưởng lão cũng không rõ rồi, Hàn tiểu đại phu chính là đệ tử đắc ý của Mặc đại phu, nói về y thuật có thể gọi là thanh xuất vu lam, đã vượt qua sư phụ rồi." Mã phó môn chủ mừng thầm, lại tiếp tục châm chọc đối phương.
"Mới mười mấy tuổi tiểu oa đầu, cho dù có học y thuật từ trong bụng mẹ thì y thuật có thể cao đến đâu? Ta không có tin tưởng, trừ khi trực tiếp chứng kiến." Triệu trưởng lão lắc đầu, đến lúc này lão vẫn chưa ý thức ra được đã trúng mưu đối phương, đi đắc tội với người không nên đắc tội. Xem ra lão củng chỉ là loại người lỗ mãng, chỉ là, không biết lão làm như thế nào mà vẫn giữ được chức trưởng lão mà không có bị vùi dập.
Hàn Lập đứng ở một bên trừng mắt, y thuật của ta thế nào cũng cần ngươi phải kiểm chứng sao? Hắn biết đây rõ ràng là chủ ý của Mã phó môn chủ cố ý dẫn dụ đối phương, nhưng chính là hắn vẫn bực mình.