Hàn Lập ngồi yên phải đến nửa ngày, không động đậy, đột nhiên hắn giơ cánh tay phải lên, một ngón tay dựng đứng lên, chỉ thẳng lên trời. Làm cho người khác nếu nhìn thấy sẽ cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Không lâu sau, nửa thước trên đầu ngón tay đang được duỗi ra đột nhiên xuất hiện một tia không gian ba động, từ hư không xuất hiện ra vài tia lửa, tia lửa vừa mới xuất hiện lập tức "chi lạp" một tiếng, trong không gian đang vặn vẹo tia lửa đó liền biến thành một hỏa cầu đỏ rực to bằng hạt đào. Hỏa cầu này mặc dù không lớn nhưng nhiệt độ của nó khá cao, tiểu hỏa cầu này vừa xuất hiện, cả gian phòng liền nóng cả lên.
Hàn Lập trên mặt vẫn còn cuốn sách, nằm bất động trên ghế, chỉ là tiểu hỏa cầu tiểu hỏa cầu trên ngón tay hắn vẫn không ngừng phát ra âm thanh lửa cháy "chi lạp! chi lạp". Cùng với ngón tay bất động, hỏa cầu trông rất bắt mắt.
Hơn một phân thời gian trôi qua, hỏa cầu vẫn duy trì, không có bộ dạng suy tàn, nhưng cũng có chút nhiều bộ dạng bất đồng với lúc nó mới xuất hiện rồi. Ngón tay dưới hỏa cầu bắt đầu rung động, dần dần theo thời gian, cổ tay, cánh tay thậm chí toàn thân cũng bắt đầu rung động theo.
Trong giây lát, Hàn Lập đang nằm trên ghế thái sư bật đứng dậy, ngay cả cuốn sách để trên mặt cũng rơi xuống mà hắn không để ý.
Hai mắt hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào tiểu hỏa cầu phía trên đầu ngón tay hắn, khuôn mặt hắn cũng trở nên đỏ bừng. Trên cái trán hắn, cũng bắt đầu xuất hiện nhiều mồ hôi, phảng phất vừa mới làm việc gì đó vô cùng tốn sức, kịch liệt vận động khiến cho thân nhiệt tăng cao.
Chỉ một lát sau, hỏa cầu bắt đầu rung động, một lúc biến lớn, một lúc lại nhỏ đi, không cách giữ vững hình dạng được. Cuối cùng, không bao lâu sau, hỏa cầu nhỏ dần nhỏ dần rồi tiêu thất.
Đợi cho đến khi hỏa cầu biến mất, Hàn Lập giống như bị hút cạn sức lực, lập tức ngã lăn xuống ghế, vẻ mặt cực kỳ mệt mỏi uể oải, tựa hồ vừa làm một chuyện cực kỳ hao phí thể lực.